Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ & thư giãn trên TinhQuan.COM. Các bạn muốn nạp xu & mua truyện xin vui lòng liên hệ Zalo: 096.126.5896 hoặc Fanpage FB Tinh Quán Truyện. BTV online 24/24h. Nạp xu xong sẽ có link đọc full ngay ạ !. Tác giả có truyện hoàn thể loại ngôn tình đã có 3000view vui lòng liên hệ Fanpage Tinh Quán Truyện để đăng ký quảng cáo truyện ạ !. Tác giả đăng tự do có thể tạo tài khoản & đăng truyện ngay ạ. Tác giả tự do có thắc mắc nào vui lòng liên hệ Fanpage Tinh Quán Truyện để được giải đáp ạ !. Trân Trọng !

KHAI TRƯƠNG DỊCH VỤ WEBSITE:

Dịch Vụ Website: Website giới thiệu dịch vụ, sản phẩm giá chỉ từ 2.900k. Vui lòng liên hệ qua SĐT, ZALO: 096.126.5896 Hoặc Facebook: Đoàn Văn Hùng
Truyện có chứa nội dung 18+, vui lòng không đọc nếu bạn chưa đủ 18 tuổi.
Giới Thiệu

Đánh Giá

TRĂNG VỠ GIỮA LÒNG BIỂN KHƠI 5.2K
TRĂNG VỠ GIỮA LÒNG BIỂN KHƠI

[Preview] “Gia Linh, tôi về rồi!” “Luật sư Lý, giữa chúng ta…” “Đi nào.” Ngồi vào trong xe, Gia Linh nhìn chằm chằm anh hồi lâu mới nhàn nhạt lên tiếng: “Lý Viên Kiệt, anh có ý gì?” “Em hỏi tôi có ý gì? Chẳng phải vừa rồi tôi đã nói rõ trước mặt bố em rồi sao.” “Luật sư Lý, tôi và anh không có quan hệ gì cả, phiền anh từ nay về sau đừng có tùy tiện nói bậy bạ trước mặt bố tôi.” Khóe môi Kiệt cong lên nở một nụ cười giễu cợt, giọng nói hờ hững nhưng nặng nề đánh trúng tâm can cô: “Ngủ với nhau một lần không được tính là có quan hệ hửm?!” Ánh mắt cô trở nên ảm đạm, bàn tay đặt trên đầu gối không tự chủ mà nắm chặt, cánh môi anh đào khẽ cười lạnh: “Chúng ta đều là người trưởng thành, xảy ra tình một đêm là chuyện bình thường, không cần phải chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ luật sư Lý… không dám chơi?” Anh nhướng mày, cười nhạt: “Sao em lại nghĩ người không dám chơi là tôi?” “Ừ thì cứ cho là anh dám chơi đi. Có điều, tôi tin người có nhiều kinh nghiệm như luật sư Lý đây sẽ dễ dàng quên đi chuyện xảy ra đêm hôm đó thôi. Anh nên biết điều một chút, đừng có gây rắc rối cho tôi. Cảm ơn.” Cô nói xong liền muốn mở cửa bước xuống xe, không muốn ngồi đây đón nhận ánh nhìn sắc như dao của người đàn ông này nữa. Kiệt vội túm lấy cổ tay cô, nheo mắt, gằn giọng: “Đàm Gia Linh, đêm đó tôi không dùng bảo hộ!” “Tôi uống thuốc rồi.” “Tôi không tận mắt nhìn thấy thì làm sao tin em được!” Gia Linh chán nản, nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh. “Vậy anh muốn thế nào?” Trong bóng tối, đôi mắt sắc bén của anh giống hệt như một con sư tử đang lăm le con mồi của mình, đôi môi mỏng hơi mím lại: “Muốn chịu trách nhiệm với em!” “Ha ha ha! Luật sư Lý, chẳng lẽ mỗi lần anh chơi gái xong đều chạy theo người ta muốn chịu trách nhiệm như vậy sao?” “Không! Tôi chỉ chịu trách nhiệm với một mình em! Em là người đầu tiên.” “...” “Ba tháng, qua ba tháng tôi đưa em đi kiểm tra. Nếu không có, tôi sẽ không làm phiền em, sẽ không đòi chịu trách nhiệm với em nữa, như vậy có được không?” … Trong nhà vệ sinh của một khách sạn 5 sao, Gia Linh đang ngồi trên bồn cầu, tay cầm chặt que thử thai hai vạch đỏ chói, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mềm mại run run không tự chủ được mà cắn một cái thật sâu. Một lần liền trúng. Không biết là ông trời quá ưu ái cô hay là quá hận cô nên mới trêu đùa cô như vậy! Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô bật dậy muốn bẻ đôi cái que thử thai, không thể để người đàn ông đó nhìn thấy thứ này, nếu không sẽ bị anh ta đưa đi bệnh viện kiểm tra xem mình có thai hay không. Chỉ là lúc này cửa đột nhiên bị một lực mạnh đẩy ra, Kiệt lao tới nắm cổ tay cô, giật lấy que thử thai trên tay, nhìn thấy hai vạch đỏ, khuôn mặt anh chẳng có chút gì là kinh ngạc và sửng sốt như những người đàn ông khác, có vẻ như anh ta đã sớm đoán trước được kết quả sẽ như vậy. Trong mắt anh hiện lên một nét cười nhạt, nhìn cô đầy thâm ý: “Xem đi, đến ông trời cũng muốn tôi chịu trách nhiệm với em đấy.” “Vô duyên, trả lại đây.” Nhanh như cắt, Kiệt đem que thử thai bỏ vào trong túi áo, trầm giọng nói: “Ra ngoài đi, chúng ta nói chuyện.” “Tôi không có gì để nói với anh cả!” Cô cất bước muốn đi ra khỏi phòng liền bị Kiệt giơ tay chặn lại, ánh mắt sắc bén quét qua vùng bụng phẳng lì. “Em đang mang con của tôi đấy! Đừng có bướng.” Cơ thể cô thoáng cứng đờ, khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối vốn có dần dần trở nên rõ ràng, cực kỳ bình tĩnh nói: “Luật sư Lý, anh yên tâm đi, tôi sẽ không dùng đứa bé này trói buộc anh, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh. Tôi sẽ đến bệnh viện phá bỏ, còn chuyện bố của nó là ai, tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời.” Chỉ là phản ứng của Kiệt nằm ngoài dự đoán của cô, khuôn mặt anh tuấn bỗng chuyển hóa lạnh lùng đến đáng sợ, mười ngón tay bóp chặt bờ vai mảnh khảnh của cô, giọng nói trầm khàn lạnh lẽo như lưỡi dao cứa vào da thịt: “Đàm Gia Linh, em dám động đến con tôi thử xem?!”

Bình luận (2)

Trở về đầu trang