Bộ lọc

Lời Nguyền Gia Tộc
Lời Nguyền Gia Tộc

Gia đình Trần Cao mấy đời độc đinh, những người đàn ông trong gia đình sau khi sinh được con trai nối dõi đều mất không do bệnh tật thì do tai nạn. Tất cả đều không qua nổi tuổi ba mươi. Ông Trần Cao Huy Hoàng khi còn sống đã từng tìm đến một người thầy phong thủy tướng số nổi tiếng để tìm cách hóa giải lời nguyền cho gia đình. Người thầy phong thủy sau khi xem bản mệnh của Huy Vũ, đứa con trai mới vừa lên ba của ông Huy Hoàng liền phán rằng Huy Vũ lớn lên phải cưới cô gái có bản mệnh tương hợp thì mới thay đổi được lời nguyền của gia đình. Ông Huy Hoàng khấp khởi đi tìm khắp nơi để tìm ra bé gái có bản mệnh tương hợp với quý tử nhà mình cầu mong điều may mắn đến với gia đình. May sao trong những người bạn bè thân thiết có ông Lê Sâm có một cô con gái vừa lên ba có bản mệnh vừa đúng phù hợp với Huy Vũ. Vậy là để giúp hóa giải lời nguyền cho gia đình, ông Huy Hoàng nhanh chóng làm lễ đính ước cho hai đứa trẻ còn chưa biết vui buồn trên đời. Năm đó Huy Vũ lên ba, Khánh Đan mới tròn 1 tuổi. Như số phận của những người đàn ông trước kia trong gia đình, ít lâu sau ông Huy Hoàng không may mất đi trong một vụ tai nạn xe hơi. Hai mươi hai năm sau, Huy Vũ lớn lên thông minh sáng láng. Anh đi du học Anh Quốc và quen được Minh Trang một người con gái tài sắc vẹn toàn. Nhưng khi quay trở về nước để xin mẹ cho phép cưới Minh Trang thì anh mới được biết tin rằng mình đã có đính ước với một cô gái chưa gặp một lần. Cô bé lên ba ấy nay đã tròn mười tám. Vừa đủ tuổi để kết hôn. Nhưng đáng buồn thay cô có một bí mật mà gia đình ông Lê Sâm đã triệt để giấu đi với xã hội rằng cô là một cô gái vô cùng xấu xí. Mặt cô có một vết bớt lớn che một phần gương mặt bên phải. Cô chính là sự xấu hổ của gia đình. Mười tám năm qua chưa một lần được công khai xuất hiện trước đám đông. Nếu không phải nhờ cô được đính ước với đại thiếu gia nhà Trần Cao thì có lẽ số phận còn khắc nghiệt với cô hơn rất nhiều. Huy Vũ đột nhiên phải lấy một cô vợ trên trời rơi xuống, đã thế lại vô cùng xấu xí. Anh không phát điên cũng đã là một kỳ tích. Liệu hôn nhân ép buộc này có hạnh phúc? Xin mời quý anh chị em theo dõi truyện.

Hoài Thư 57 chương 3.4K
QUA NGÀY BÃO GIÔNG
QUA NGÀY BÃO GIÔNG

Bộ Truyện "QUA NGÀY BÃO GIÔNG" là một bộ truyện do tác giả Khánh Vi sáng tác. Thể Loại: Ngôn Tình, Lãng Mạn. Mong mọi người ủng hộ!

Khánh Vi 27 chương 741
Tráo Đổi
Tráo Đổi

Văn Án:    Một phút sai lầm của người lớn trong công việc đã gây ra những biến cố hệ lụy cho đời sau. Xin gửi đến các bạn một tác phẩm mang tên “ Tráo Đổi”. Câu chuyện tráo đổi không chỉ nói đến số phận của hai bé gái Yến Chi và Ngọc Yến tại làng quê hẻo lánh. Năm hai tuổi cả hai phải trở về đúng thân phận của mình thêm một lần nữa. Nhưng sự thật trớ trêu Ngọc Yến hiện thời sau khi đã xác nhân ADN lại không cùng huyết thống với người cha tên là Khiên hiện tại. Đứa bé Ngọc Yến con ruột của Khiên hiện đi về đâu.  Ông Khiên vẫn nhận nuôi đứa bé tên Yến Chi hiện tại nhưng phải đổi lại tên thành Ngọc Linh. Từ đó, ông Khiên quyết tâm tìm lại đứa con ruột lưu lạc của mình.   Ba đứa trẻ lớn lên theo năm tháng cùng học dưới mái trường. Tánh tình mỗi đứa lại khác nhau. Ngọc Yến em của Ngọc Linh có lòng ghen tỵ với Yến Chi. Vì lòng ganh tỵ đánh mất tình bạn vì một chàng trai cùng ngành nghề với mình. Sự việc có được theo như ý muốn của những kẻ hay nỗi lòng tham. Ngọc Yến lớn lên tại trại trẻ mồ côi mãi đến năm cô mười hai tuổi mới nhận lại cha ruột của mình.

HanNhatTieu 12 chương 595
LOẠN XÓ BĂNG TAN
LOẠN XÓ BĂNG TAN

Họ đều là những người đã bị kéo vào vũng lầy đau khổ. 'Mây tầng nào gặp gió tầng đó'. Có lẽ do tần sóng đau thương trong quá khứ đưa họ đến cạnh nhau. Nhưng cũng vì những đau thương đã trải mà khó lại gần hơn dù đã "ngay ở cạnh". √  "Tôi muốn vo viên tình cảm hỗn loạn này ném vào xó và đóng băng chúng, vĩnh viễn đừng tan ra".    Hồ Tuấn Khải và Phạm Sang Sang là mối quan hệ chị dâu-em rể. Rất đơn giản, chỉ cần ly hôn là có thể bên nhau.    Dù vậy nhưng Phạm Sang Sang cả đời chỉ muốn tìm kiếm cảm xúc "yêu" mãnh liệt. Không muốn phải sống trong nhàm chán nữa.    

Chương Tuộc 15 chương 546
Duyên Tiền Kiếp
Duyên Tiền Kiếp

“Đóa Diên Vĩ khứ hồi kia, không có gai nhưng găm vào tim đau lắm!” “Em nhờ Cô nhắn với người ấy, dù cho có bao nhiêu thời gian qua đi, mười năm, hai mươi năm hay cả cuộc đời này, tình cảm em dành cho người ấy cũng không bao giờ phai nhạt” “Nếu cho tôi một lần trở về thời khắc đó, tôi tuyệt đối tin rằng mình vẫn không đủ dũng khí để làm khác đi. Thực tại này, phải chăng là định mệnh của mỗi chúng ta, hay đó chỉ là cách để ta biện minh cho những gì chúng ta lựa chọn?” “Hắn nhìn lại lần nữa ngôi nhà - một bóng đen trơ trọi giữa mênh mông, cánh cửa vẫn đóng kín như cuộc đời này đã khép lại với hắn” “Người không kịp xỏ dép, nước mắt lưng tròng, trên đôi chân trần băng băng chạy về phía hắn. Người quỳ xuống nắm lấy bàn tay hắn giờ đã lạnh như băng, áp tai vào lồng ngực nghe buồng tim lạc nhịp. - Khánh ơi… ư…ư…đừng…đi…ư hư…ức… đừng bỏ Cô lại một mình… Người ra sức lay hắn nhưng dường như đã mất rồi tri giác. Môi của hắn khô cong, cơ thể lỏng lẻo như ngọn đèn con lắt lay trong bão dữ” “ - Anh đừng hiểu lầm, chỉ là em không muốn anh làm bạn với lũ muỗi, ảnh hưởng tới sức khỏe và công việc, nên mới cho anh vào.- Ừm, anh biết rồi.- Anh tính làm gì?- Thì anh trải dưới nền ngủ, chứ em chưa bỏ qua cho anh mà.- Một là anh về chỗ của anh trên giường, hai là trở xuống võng!Thấy vợ nghiêm mặt, Khánh lại gãi đầu: “Là sao vậy ta, thật khó hiểu”.- Cấm đụng vào người của em!- Vậy thôi anh xuống võng cho rồi.- Anh dám!- !!!” […]Nhật ký tội trạng trang cuối cùng, dòng cuối cùng:  - Ngày 12 tháng 10 trộm xoài nhà bà Hường, bị chó rượt, đánh chó gãy chân. Đền tiền thuốc thú y hết 760 ngàn. Cấm túc bốn ngày. Nợ sáu roi. Vị chi 133 roi còn thiếu. […] - Sổ liên lạc con nhà người ta tìm mỏi mắt không thấy chữ, sổ của cô thì đầy nhóc toàn chữ của giáo viên chủ nhiệm. Nào là học dốt, đánh bạn, trêu thầy. Nào là chia bè lập phái, vô kỷ luật. Tôi đi ra đường từ đầu trên đến xóm dưới toàn nghe thiên hạ kể tội của cô. Tôi đi xin lỗi rồi đền bù thiệt hại do cô gây ra còn nhiều hơn đi chợ. Bây giờ muốn tôi làm sao đây hở cô Trúc Giang? Ông với tay lấy cán chổi gõ liên hồi lên mặt giấy cứng. - Cộp! Cộp! Cộp!… Đương sự nửa cười nửa mếu rục đầu bên dưới cuốn lịch - Nhật ký tội trạng.  - Tôi đánh cô hết lần này tới lần khác, cô hứa sửa đổi từ lần nọ tới lần kia, rồi rốt cục như nước đổ đầu vịt. Ừ thì…là do cô hoạt bát, ưa vận động, cá tính mạnh các thứ đi… Nhưng tôi nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi; nhà này xoài xanh, xoài chín; xoài ta, xoài Úc, xoài Thái muốn ăn bao nhiêu bảo tôi gọt sẵn gấp năm gấp mười lần dâng tới tận răng cho cô. Hà cớ gì? HÀ CỚ GÌ?…cô đi ăn trộm mấy trái xoài cóc nhà bà Hường nó chua còn hơn hủ giấm thất lạc hai năm của bà nội cô, để cho bà Hường tới đây xỉa xói tôi là không biết dạy con? Đã vậy còn phải hao tiền tốn của bỏ công bỏ chuyện dắt con chó của bả đi bó bột? Ông kết thúc bài “diễn văn” dài cả cây số trong tiếng cười ngặt nghẽo của số đông quần chúng. Thình lình phát cán chổi vào mông kẻ đang chịu phạt. - Bặp! - A… Trúc Giang uốn éo, miệng xuýt xoa còn tay thì chà sát vào chỗ đau. Chưa nguôi giận, ông vòng qua mảng mông còn lại quất thêm một nhát đủ lực: - Chát! - A…ah…hư… Ả gồng cứng người, thiếu chút nữa nhảy nhổm. - Đau con anh ơi! - Chứ anh không đau sao? Cũng là con, mà hai đứa kia có đứa nào như nó không? Ông ngửa mặt lên trần nhà buông thõng vai, sau lùi hai bước xuống một tông giọng: - Bẩm “vua oánh lộn”. Cô giỏi quá rồi, tôi không dạy nổi cô. 133 roi còn nợ hôm nay tôi đánh hết một lần, rồi tôi tự vẫn cho cô vừa lòng hả dạ. Phiền cô nằm sắp lên mặt bàn. Trúc Giang rụt rè giơ tay xin phát biểu. - Cô còn gì để biện hộ? - Trừ hai roi vừa đánh…còn 131 thôi…cha. […] *** Xin lưu ý: Mọi tên gọi bao gồm nhân vật, địa danh… đều là sản phẩm của trí tưởng tượng. Truyện có yếu tố tình cảm, võ thuật, bi, hài, pha chút lãng mạn. Truyện là đứa con đầu, khó tránh khỏi nhiều thiếu sót, song cũng là đứa con tốn nhiều tâm huyết nhất. Rất mong nhận được những góp ý của quý độc giả. Chân thành cảm ơn! 

Hạnh phúc vượt tầm tay
Hạnh phúc vượt tầm tay

Nếu là bạn, bạn có dám yêu lại người cũ? Sau những đau khổ mà người ấy tạo ra, liệu bạn còn tin tưởng tiếp tục yêu thêm lần nữa? Chúng ta là động lực của nhau, vậy mà, chỉ một việc không thể tha thứ của đối phương đã đánh dấu chấm hết cho tất cả. Yêu đến hận. Người yêu đến dằn vặt, người ghét đến cay nghiệt. Lần này, khi gặp lại nhau, họ sẽ đối mặt như thế nào? Thời gian làm cho con người ta chai sạn đi nhiều thứ. Quá khứ đã để lại nỗi đau, dũng cảm thêm lần nữa, đối mặt và vượt qua, mọi sự chỉ là hiểu lầm, liệu hai người có thể nắm tay nhau tiến vào lễ đường?

YB 21 chương 2.9K
CÕI THỰC
CÕI THỰC

Tên truyện: CÕI THỰC - Thể loại: Tổng hợp, Viễn tưởng,Thần thoại. - Tác giả: Jemi - Văn án: Đan là con gái của thương gia bán tơ lụa Dương Minh. Cô có một người cô rất giỏi về thuật dùng cây cỏ. Trong một dịp tình cờ hai chị em họ Dương đã kết thân với dòng tộc cổ xưa Shava - dòng tộc mang tính mẫu hệ. Cũng từ đây, những bí ẩn về một của vùng đất thiêng dần được hé mở.  Sự xuất hiện của Đan đóng vai trò gì trong chuỗi những sự kiện sẽ xảy đến Tộc trưởng Sharapa, Thứ lĩnh Inu, và Y sư Dương Dương. Tình yêu giữa chốn rừng già có thể được nảy nở trước sức ép của những tục lệ truyền đời hay sẽ bị đè bẹp? Sự đấu tranh cho khát vọng tự do và sức mạnh quyền lực lại được đặt lên bàn cược trong nỗi bất an, toan tính của người chơi. Những tình tiết lôi cuốn, bất ngờ sẽ được tiết lộ qua từng chương. Mời bạn đọc cùng theo dõi. Đối tượng đọc giả: 16+

Jemi 77 chương 12K
Sợi Dây Kí Ức
Sợi Dây Kí Ức

Câu chuyện nói về duyên số sắp đặt khi cả nam chính cùng nữ chính gặp nhau trong một lần xảy ra tai nạn khiến nữ chính mất đi trí nhớ đến cả bản thân mình là ai và tên gì đều không rõ, thân phận nam chính có chút đặc biệt chính vì vậy họ đành giấu chuyện tai nạn xảy ra với nữ chính. Mẹ của nam chính vẫn cón chấp niệm với cô con gái nhỏ đã mất của mình rất lâu nên đã tạo nên thân phận cho nữ chính biến nữ chính thành con gái ruột của mình, từ đó nữ chính sống trong thân phận mới là tiểu thư của gia đình giàu có bậc nhất thành phố H. Chính vì thân phận nữ chính có chút đặc biệt nên cả gia đình nam chính phải tạo nên sự việc nữ chính từ nhỏ sức khỏe không tốt được ba mẹ gửi gấm ở nước ngoài cho dì ruột của nam chính chăm sóc, sự việc em đềm tận mấy năm liền cho đến khi gia đình nam chính trở về thành phố nơi nữ chính sinh ra để khánh thành dự án mới, họ cũng không thể ngờ rằng nơi đây nữ chính đã gặp lại bạn cũ và kí ức đã mất trước đó cũng từ từ khôi phục.

Vầng Trăng Của Anh
Vầng Trăng Của Anh

Là một con người bình thường có cuộc sống bình thường, cứ như vậy cuộc sống vô vị của tôi trôi qua từng ngày cho đến khi tôi vào cấp ba và gặp được cậu. Cậu tuy ngốc nghếch, xấu xí trong mắt thiên hạ nhưng đối với tôi cậu là cô gái xinh đẹp nhất, thông minh nhất. Cậu là vầng trăng nhỏ đến bên tôi, thắp sáng trái tim tôi và dẫn tôi đi đúng lối. An Nhiên, cả đời này tôi chỉ yêu mình cậu thôi!

Trở về đầu trang