Bộ lọc

Chạy Về Phía Anh
Chạy Về Phía Anh

"Đứa trẻ năm đó bên cạnh tôi như đóa hoa hồng trắng tinh khiết. Năm ấy ta gọi em là While Rose. Nhiều năm sau em xuất hiện trước mắt tôi, em là Bella, búp bê đỏng đảnh, yêu kiều. Khi ta gặp nhau ở nhà em lại là Rose nhưng không còn là While Rose."

Hãy Để Em Quên Anh
Hãy Để Em Quên Anh

Tôi cũng đã từng một thời thanh xuân, cũng từng phải tự mình vượt qua những ngày tăm tối. Bởi vậy qua bộ truyện này, muốn một phần nào đó chia sẻ và đồng cảm với những bạn trẻ đã và đang có một thời thanh xuân không như ý. Lời mở đầu: Hãy Để Em Quên Anh có tên tiền thân là Phía Sau Giảng Đường. Truyện khai thác một góc rất nhỏ những câu chuyện về tình bạn, tình yêu, tình thầy trò phía sau giảng đường tưởng chừng rất yên ả. Rất nhiều người viết về tình yêu học đường, rất nhiều câu chuyện giản dị, cảm động, trong trẻo, ngây thơ đã được lấy đề tài từ học đường. Và Hãy Để Em Quên anh cũng theo với dòng chảy ấy, muốn góp lên một nốt trầm trong bản nhạc ngọt ngào thời thanh xuân. Có người cho rằng tình yêu tuổi học trò là đẹp nhất, là khắc cốt ghi tâm nhất. Nhưng cũng có người cho rằng tình yêu bồng bột thời tuổi trẻ thì có gì đáng mà luyến nhớ, khắc cốt ghi tâm. Bạn là người theo “phe” nào vậy? Có người nói tuổi ngồi trên ghế nhà trường là đẹp nhất, là an nhàn vô lo vô nghĩ nhất. Nhưng bạn có nghĩ thế không? Vậy tỉ lệ mắc bệnh trầm cảm, nghĩ đến tự sát ở tuổi vị thành niên cao hơn người trưởng thành rất nhiều là vì sao? Vì họ bồng bột nông nổi? Hay vì áp lực vô hình nặng đến nỗi chẳng ai thấy ngoài họ? Tôi cũng đã từng một thời thanh xuân, cũng từng phải tự mình vượt qua những ngày tăm tối. Bởi vậy qua bộ truyện này, muốn một phần nào đó chia sẻ và đồng cảm với những bạn trẻ đã và đang có một thời thanh xuân không như ý. Tôi ở đây! Và chúng ta có nhau.…Tác giả: Hoài Thư

Hoài Thư 31 chương 758
Hệ Thống Bảo Tôi Yêu Cậu
Hệ Thống Bảo Tôi Yêu Cậu

Bạch Vân đường đường là diễn viên phụ nổi tiếng với nhiều vai phản diện. Bỗng một ngày gặp tai nạn khiến cô xuyên không trở về lại quá khứ cách đây 11 năm, chở về cũng không yên ả gì thì liền gặp rắc rối với hệ thống COB. Quay lại ngôi trường cũ, cảnh vật cũ, người cũ nhưng nhiệm vụ chính để quay về lại là cậu. Nhưng lại gặp rắc rối về vấn đề tình cảm Vương Nhất và Phó Minh ai mới được đây ???   Trích :  Năm đó tôi yêu cậu nhưng không thành, định mệnh lại muốn tôi yêu cậu thêm lần nữa.    Sau này dù là hiện tại hay quá khứ tôi điều sẽ yêu cậu. Dù cho sau này người cậu yêu không phải tôi, tôi cũng sẽ chấp nhận yêu cậu dù một ngàn nữa cũng chấp nhận.   Tác Giả : Ái Vân Des by :

Ái Vân 1 chương 56
Ốm Tương Tư
Ốm Tương Tư

Vốn dĩ là hai đường thẳng song song thì hà cớ gì mà dính nhau như sam vậy."Khánh Vinh này, nhiều lúc chị đây cũng tự hỏi rằng cậu có đúng tự kỉ hay không vậy?""Muốn biết?"Khánh Vinh nhìn cô, đôi môi Minh Anh đỏ mọng chỉ khẽ mấp máy "ừm". Cậu ta cười nhạt, chầm chập tiến lại chỗ cô, chầm chập cúi người, chẳng biết vô tình hay cố ý mà môi cậu ta tựa như sát kề bên tai cô vậy, cậu thủ thỉ:"Vậy chị phải kiên nhẫn mà bóc từng lớp vỏ ra mới biết được chứ?""Lưu manh... muốn lừa chị đây vào tròng à?""Đúng vậy, Vinh thực sự muốn lừa Minh Anh cả đời."

Dù Cho Trời Có Sập
Dù Cho Trời Có Sập

Tên truyện: Dù Cho Trời Có Sập Thể loại: Ngôn Tình Đô Thị, Trường Học, Tình Yêu, Mối Tình Đầu. Nhân vật: + Vũ Như Băng: Học giỏi, thông minh, xinh đẹp, đáng yêu, sở thích của cô là viết tiểu thuyết, viết tiểu thuyết lại hay, chỉ là quan điểm của cô về mọi thứ có lẽ khác với mọi người , lớn lên trong một gia đình giàu có, có tiếng, ở trường cũ cô đã vô tình tạo cho mình tai tiếng nên buộc phải chuyển đến trường mới. + Nguyễn Phú Nguyên: vì lười nên hay đội sổ, lại thường quậy phá, học sinh cá biệt của trường, chơi bóng rổ giỏi, giàu, phải nói là đúng chất công tử bột luôn, tình cờ ông trời đưa đẩy làm sao anh lại là độc giả của tiểu thuyết cô đang viết… oan gia rồi. Văn án: Vũ Như Băng là con gái của Vũ Gia quyền thế giàu có, là con một cho nên có thể nói cả thế giới dường như được đặt trọn lên đôi vai nhỏ nhắn của cô. Chính sự kỳ vọng quá mức của gia đình là điều mà cô không thể chịu đựng được. Nhiều lúc cô muốn gục ngã... Cô luôn cố gắng cho tương lai, cũng là cố gắng cho sự kỳ vọng đó, cố gắng không làm cho bố mẹ thất vọng. Vì thế cô được xem là một tài nữ, một thiên kim, một nữ thần hoàn hảo mà nhiều người muốn noi theo. Thế mà bắt đầu thời cấp ba áo trắng không bao lâu, thế giới trong cô và sự kỳ vọng của bố mẹ dường như sụp đổ. Cô không còn được yêu thương như ngày nào. Thật ra cũng không hẳn mà đúng hơn là cô bị ghim rồi. Cô bị quản lý chặt hơn, có chút khắc nghiệt hơn. Sự việc đáng xấu hổ, mất danh dự ở trường học mà cô gây ra, bố mẹ và dòng họ phải dùng nhiều cách để che đậy. Chuyện này tốn cũng không ít công sức. Dùng tiền và quyền thế, mọi chuyện cũng xem như là ổn thỏa.  Vì tai tiếng ở trường, cô phải chuyển đến một ngôi trường mới. Chuyện cô chưa đầy một học kỳ đã chuyển trường. Không vì chuyện gia đình thì là chuyện gì? Người ngoài cũng không biết, trừ phi điều tra đến cùng. Điều này khiến cô bị dính vào một số tin đồn nhỏ nhặt ở trường mới. Thời cấp ba áp lực vô cùng, nhưng còn phải đối mặt với biết bao nhiêu thứ như vậy, cô thật sự không chịu đựng được nữa rồi. Cô đã làm gì sai chứ mà thời cấp ba trong cô lại oan nghiệt thế kia. Mới nhập học không lâu đã có chuyện, gia đình vì thế mà khiến cô không xem họ là gia đình nữa rồi, phải chuyển trường mới, không ngờ ở đây lại bị ức hiếp lần hai, còn gặp oan gia nữa chứ. Bị cô lập và ức hiếp lần này, vâng, cô phải nhịn, tuyệt đối phải nhịn nếu không muốn tìm đường chết… Mà Như Băng phải nhịn đến khi nào đây, thế giới này chẳng lẽ lại muốn chống đối, muốn quay lưng về phía cô sao!? Ngày đầu bước vào trường mới đã gặp oan gia, cô không biết là hắn lại là độc giả mà gần đây cùng cô tranh luận bởi các chương truyện mà cô viết. Thế giới áp lực và mệt mỏi, chỉ mong tìm được người có thể lắng nghe, bên cạnh cô lúc cô cần, bên cạnh cô lúc cô cảm thấy trống vắng nhất. Số chương: khoảng 165 chương

Trở về đầu trang