Bộ lọc

Tôi... Sẽ Không Để Ai Chờ Đợi Nữa!
Tôi... Sẽ Không Để Ai Chờ Đợi Nữa!

Từng bị bạn trai lừa gạt, đến khi chết vẫn chấp nhận trở thành địa phược linh chờ đợi hắn, cuối cùng nhận ra bản thân chẳng là gì trong mắt hắn, nhận ra đã phí hoài thanh xuân vì một kẻ đê tiện. Khi mọi hi vọng của cô dần chìm vào tuyệt vọng và khi ngọn lửa hỏa diệm vô tình thiêu cháy linh hồn cô, hắn đã xuất hiện - Diêm Vương của âm giới, người có quyền lực cai trị sự sống chết của con người. Hắn cho cô những cảm xúc đặc biệt nhất, để cô chấp hành nhiệm vụ đưa địa phược linh trở về âm giới. Khi nhận ra bản thân đã dần yêu hắn cũng là lúc cô nhận ra mọi thứ mà cô đang có, kể cả thứ cảm xúc này chẳng qua chỉ là hắn muốn cô tự nguyện đi vào thác nước của cổng nhân giả, tự nguyện hồi sinh người yêu của hắn.

Ma Vương tái sinh thành thường dân hắc ám
Ma Vương tái sinh thành thường dân hắc ám

Tôi sinh ra với ma lực chết chóc, mất tất cả và trở thành trẻ mồ côi. Đây là sự ban phước, hay lời nguyền? Tôi không biết, cũng không muốn tìm hiểu, bởi vì tôi đã quen với nó. Cuộc sống của tôi sẽ mãi như thế, nếu như cậu không xuất hiện và làm thay đổi tất cả. Để bảo vệ cậu, tôi sẵn sàng làm tất cả mọi thứ, kể cả trở thành kẻ tàn ác nhất. Bởi vì cậu chính là người bạn đầu tiên của tôi. P/S: Nếu các bạn có những khoảng thời gian vui vẻ khi đọc truyện của mình, hãy để lại một like và một bình luận. Điều đó sẽ tạo động lực rất lớn cho mình. Trân trọng cảm ơn.

LzmasD 27 chương
Linh Thể Giới
Linh Thể Giới

Tôi đã luôn có một giấc mơ lặp lại về người mà mình từng yêu rất nhiều hàng đêm. Một giấc mơ như muốn thôi thúc tôi tìm ra danh tính cô ấy dù đã được chuyển sinh sang một thế giới mới với một cuộc đời mới. Em là người tôi yêu nhiều đến như vậy nhưng tại sao khi chuyển sinh lại là người duy nhất mà tôi quên đi, thậm chí đến cái tên em tôi cũng còn không nhớ được dù cho đã cố gắng thế nào. Tôi nhớ rõ từng chi tiết của giấc mơ đó. Một chàng trai đèo cô gái có gương mặt mờ ảo như sương khói trên chiếc xe đạp đi ngao du khắp các con đường trong thị trấn trông vô cùng hạnh phúc. Họ nói chuyện với nhau về một tương lai vô định cứ như đó là điềm báo trước cho ngày chia li. - Nè anh! Anh có yêu em thật lòng không? - Cô gái bên cạnh nhỏ nhẹ hỏi tôi. - Em nói cái quái gì thế? Dĩ nhiên là có rồi! Nhiều lắm đó. He he! Quả nhiên không ngoài mong đợi, đó là một câu trả lời đầy mơ mộng nhưng vô nghĩa đến từ một kẻ có cái miệng dẻo như kẹo kéo như tôi. - Vậy nếu em già, em xấu rồi thì anh có ghét bỏ em không? - Hừ! Em nghĩ anh là ai hả? Với anh thì em luôn là cô gái đẹp nhất không có gì thay đổi được. Một ngày nào đó, cho dù phải quên hết tất cả mọi thứ thì anh cũng sẽ không quên em đâu. Dường như đã linh tính được chuyện gì đó trong tương lai, cô gái chỉ thở dài đầy não nề: - Chỉ sợ rằng một lúc nào đó anh sẽ quên em mất thôi. Nhưng không sao, tên của em là một loài hoa. Nếu ngày mai anh thực sự quên hết tất cả thì những bông hoa xinh đẹp ấy sẽ lại dẫn lối cho anh nhớ về em. Trớ trêu thay cho chàng trai và cũng là chính tôi đây cái ngày tôi quên mất cô ấy thật sự đã đến. Mỉa mai làm sao khi một kẻ đã từng mạnh miệng nói rằng dù cho có phải quên hết mọi thứ nhưng vẫn sẽ nhớ về người mình yêu lại có thể nhớ hết tất cả mọi thứ trừ cô ấy, và manh mối duy nhất hiện tại chỉ là chi tiết “tên loài hoa” mà thậm chí tôi còn không biết đó là hoa gì nữa…

Dark C 20 chương
Trở về đầu trang