Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ & thư giãn trên TinhQuan.COM. Các bạn muốn nạp xu & mua truyện xin vui lòng liên hệ Zalo: 096.126.5896 hoặc Fanpage FB Tinh Quán Truyện. BTV online 24/24h. Nạp xu xong sẽ có link đọc full ngay ạ !. Tác giả có truyện hoàn thể loại ngôn tình đã có 3000view vui lòng liên hệ Fanpage Tinh Quán Truyện để đăng ký quảng cáo truyện ạ !. Tác giả đăng tự do có thể tạo tài khoản & đăng truyện ngay ạ. Tác giả tự do có thắc mắc nào vui lòng liên hệ Fanpage Tinh Quán Truyện để được giải đáp ạ !. Trân Trọng !

Bộ lọc

Bữa tiệc hoa lệ 995
Bữa tiệc hoa lệ

Người ta thường nói:  lúc hạnh phúc đến dễ dàng thì chẳng cần, khi khó có được lại cứ một mực theo đuổi. Trường hợp này đúng của Đế Dạ. Đế Dạ và Lệ Kiều gặp lại nhau trong một bữa tiệc hoa lệ. Nhưng Lệ Kiều lại không thể nhớ ra Đế Dạ, việc này khiến anh rất tức giận, ép buộc cô. Cô rất căm phẫn. Nhưng rồi thế nào họ lại yêu nhau. Lúc cô định xác định mối quan hệ thì anh lại nói chỉ là chơi bời qua đường thôi khiến cô rất đau lòng. Cô trả thù anh bằng cách làm người yêu cháu anh. Rồi qua lần này đến lần khác, hết biến cố này đến biến cố khác. Cuối cùng họ cũng gỡ được khúc mắc cho nhau. Đế Dạ lạnh lùng vì cô mà thực sự thay đổi, coi vợ như tính mạng mình. Nhưng trở ngại vẫn còn, kết thúc liệu có viên mãn?

Diệp(adeline) 5 chương
Trói Buộc Nhân Duyên 1.1K
Trói Buộc Nhân Duyên

"Cảm ơn em đã tha thứ cho anh, nhưng anh thì không thể tha thứ cho mình. Mong kiếp sau gặp lại, anh vẫn có cơ hội được làm chồng của em. Nguyệt! Anh yêu em." …Một câu chuyện tổng hợp về tính cách, thái độ, xuất thân của những người phụ nữ đại diện cho nhiều kiểu phụ nữ trong xã hội. Bà Thanh Chúc: Một người đàn bà tham vọng, mê tiền. Coi trọng tiền bạc, danh lợi hơn là tình cảm con người. Thu Sương: Một người phụ nữ bên ngoài khoác tấm áo đẹp đẽ, ra vẻ mình là một người phụ nữ cao quý, đoan chính, thủ tiết thờ chồng nhưng thực tế lại là một người phụ nữ đa mưu, toan tính trắc nết. Mỹ Linh: Tham vọng không thua kém gì bà Thanh Chúc, với cô không bao giờ là đủ. Hồng Nhung: Một cô gái sống quá tình cảm, suy nghĩ cho người khác quá nhiều cuối cùng chỉ có một mình bản thân chịu tổn thương. Tố Nguyệt là cô gái trẻ nhất, thông minh và nhanh nhẹn. Tuy nhiên vì định hướng sai con đường mà chuốc lấy đắng cay. Bộ truyện này với những tình huống ngược đau lòng nhưng cũng có những tình huống trở mình mãn nhãn, dự kiến sẽ là một tác phẩm mà quý độc giả không thể rời mắt.

Hoài Thư 60 chương
Em là thanh xuân của tôi 143
Em là thanh xuân của tôi

Chuyện tình học sinh của đôi bạn thân nữ Tử Kì - Phạm Băng và đôi bạn thân nam Thẩm Văn - Trương Văn. Tử Kì (nữ) - Trương Văn(nam) ; Phạm Băng ( nữ) - Thẩm Văn( nam) 4 người đều là trai xinh gái đẹp, học bá của lớp học lực không ai kém ai. Nếu muốn biết chuyện tình của 4 cô cậu học trò này ra sao nhấp vô xem thôi nào!

Phuong Linh 8 chương
Độc Sủng 41
Độc Sủng

Yêu là phải nói, cũng như đói là phải ăn. Yêu trong im lặng thì đừng nên trách người kia vô tâm!Câu chuyện kể về chuyện tình đẹp của Hạo Quân và Nhược Băng, hai người làm việc cùng nhau trong một công ty chuyên phát hành game đồ hoạ. Họ hợp tác trong công việc rất ăn ý và luôn đi cùng nhau trong mọi dự án.Thế nhưng… những hiểu lầm khiến họ dần xa cách! Khi nghĩ đối phương không thích mình lại đi tác hợp nửa kia cho bạn thân. Tổ đội hai người của họ bị tan rã. Mất đi người bạn đồng hành, Nhược Băng không thể nào làm tốt công việc của mình được, tâm tình lúc nào cũng không vui, đầu óc trên mây. Cuối cùng cô phải xin nghỉ phép dài hạn để tâm tình có thể bình ổn trở lại. Nhưng trớ trêu thay! Không được gặp Hạo Quân tâm trạng Nhược Băng càng tệ hơn. Bấy giờ cô mới nhận ra anh quan trọng với mình nhường nào.Hạo Quân có trở về bên Nhược Băng hay không? Ai sẽ là người chủ động nói ra lòng mình trước? Mời các bạn đón đọc tác phẩm “Độc Sủng” tác giả Thuỷ Linh Z-Nghi.

ZNghi Thuỷ Linh 2 chương
Ta Chờ Chàng Dưới Gốc cây Huyết Đào 134
Ta Chờ Chàng Dưới Gốc cây Huyết Đào

Chàng là chiến thần trốn tiên giới vô dục vô cầu một lòng độ thế. Nàng là Đoá bạch Liên Hoa  8 cánh tu hành cạnh Như Lai ngao ngáng chốn tiên quy vì một lần bắt cẩn mà bị đẩy vào vòng xoay thất tình lục dục với chiến thần trốn tiên 

NaiLa Yên 5 chương
Ngoảnh Đầu Lại Sẽ Gặp Anh 188
Ngoảnh Đầu Lại Sẽ Gặp Anh

Là  một cô gái sống một cuộc sống thấp kém không nơi dung thân  dường như ở đái xã hội nơi thị thành trong suốt nhiều năm liền. Cô mù tịt về thân thế chỉ biết  sống với cái đầu óc hoàn toàn trống rỗng về quá khứ, cô không tên không họ người người chỉ biết gọi cô là cô gái điên. Sau một lần chịu đã kích về cảm xúc cô như được khai sáng và quyết tìm lại chính mình và sống một cuộc đời. Cô rời xa chốn cũ bước chân đến thành phố lớn khác,  chính tại nơi đây cuộc đời cô sẽ bước sang một trang mới. Nơi mà vòng quay định mệnh sẽ đưa cô gặp một người, một người sẽ thay đổi toàn bộ thế giới quan bên trong tâm hồn cô, là người sẽ giúp cô lấy lại ánh sáng đã mất từ lâu.  

NaiLa Yên 7 chương
Tổng Tài Mất Trí Theo Đuổi Vợ Bầu 108
Tổng Tài Mất Trí Theo Đuổi Vợ Bầu

Tổng tài truy thê, sắc - sủng, hắc đạo, trâu già gặm cỏ non, đoạn đầu có yếu tố học đường, nữ chính hiền lành, nam chính bá đạo (đề cử và theo dõi truyện nha, up chương mỗi ngày) Vương Dạ Tước là tổng tài điều hành Thiên Tước tập đoàn kiêm lão đại Dạ Hành bang khuynh đảo giới hắc đạo nhưng vì truy tìm tung tích của người bạn cũ nên anh đã đến trường Đại học - nơi nghi ngờ người bạn đó sẽ làm việc và gặp được Hạ Thiên Du. Sau khi tốt nghiệp, Hạ Thiên Du đi nộp đơn xin việc vào tập đoàn Thiên Tước thì phát hiện người từng bị mình mắng năm xưa là ông chủ của mình. Những ngày tháng sau đó Vương Dạ Tước và Hạ Thiên Du dần dần nảy sinh tình cảm. Rồi kẻ thù của Dạ Hành bang tìm đến, chúng truy đuổi anh và cô. Anh bị mù và mất trí nhớ nên Hạ Thiên Du đã quyết định hiến mắt cho anh. Sau khi anh tỉnh lại cũng đồng thời quên mất cô là ai. Hành trình Vương Dạ Tước không còn ký ức theo đuổi lại Hạ Thiên Du như thế nào, chắc chắn là vô cùng thú vị. Mời các bạn đón đọc.  

Uhn Xác Ướp 2 chương
Cướp Vợ 1.5K
Cướp Vợ

Cô là Thảo, vì cứu con nên đã đồng ý ly hôn chồng. Để có tiền và nhất là một trái tim khỏe mạnh để cứu đứa con gái lớn. Cô đã đồng ý ký hợp đồng với anh Danh Tuấn Kiệt về làm vợ anh và chăm sóc mẹ anh tới khi mẹ anh khỏe lại anh sẽ trả lại tự do cho cô. Thực ra cô và anh đã từng là những đứa nhỏ sống chung với nhau ở cô nhi viện. Sau này anh được bố mình tìm thấy và đưa đi để lại cô một mình ở cô nhi viện. Họ mất liên lạc nhau từ đó, sau này về sống chung với nhau anh hận cô vì đã quên anh mà đi lấy chồng sinh con với người khác.  Nhưng khi về sống chung lại một lần nữa anh yêu thương cô, che chở cho cô…

Hanhuyen 29 chương
Xuyên thành hoàng hậu dị chủng thú. 734
Xuyên thành hoàng hậu dị chủng thú.

Tác giả: Minh Nhung.Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, thú nhân, sủng, nữ cường.VŨ Thiên Ý kết thúc một ngày làm việc bằng cách ngâm mình trong bồn tắm, sự sảng khoái khiến cô thiếp đi, chờ mở mắt ra một lần nữa cô phát hiện mình ở trong một hang động lạ, bên cạnh cô là một thú nhân dị chủng kỳ lạ, khuôn mặt hắn đẹp đẽ nhưng thân hình lại là của quái vật. Cô có được ký ức của nguyên chủ;người mà cô đang chiếm xác, bộ lạc của cô đã bị chủng loài khác chiếm mất, không còn cách nào, cô liều mình ôm chân thú nhân dị chủng này.Du không thích những thú nhân bình thường, hắn vốn không muốn cứu giống cái nhảy sông tự vẫn kia, nhưng cuối cùng vẫn ra tay giúp đỡ, nào ngờ cô ta lại đi theo hắn. Một thú nhân dị chủng không được quyền có lửa, nhưng khi giống cái đó theo hắn, cô cho hắn thức ăn chín, cho hắn lửa, gọi tên hắn quan tâm hắn.Hắn bắt đầu tự ti về vẻ ngoài của mình, muốn bỏ đi nào ngờ lúc này cô lại nắm tay muốn cùng hắn xây dựng một gia đình, một bộ lạc nơi mà thú nhân dị chủng có thể sống một cách công khai.-Thiên Ý là do em tự chọn ta sẽ không bao giờ buông tay em!

MinhNhung 17 chương
(HOÀN) [Kth.y] Độc Tình 269
(HOÀN) [Kth.y] Độc Tình

Tên truyện: Độc TìnhTác giả: Ngọc ThảoEditor: Ngọc ThảoThể loại: Ngôn Tình, Trọng sinh, Sủng, 3S. Số chương: 72 + Ngoại truyện 3Hoàn chính văn: 06/01/2021Truyện trong quá trình Beta.---------- Có người từng nói với tôi thế này, khi bạn thật lòng yêu một người, thời thời khắc khắc luôn sợ họ biến mất, rời khỏi bạn. Bởi vì cảm giác mất đi một người không dễ chịu chút nào. Đằng sau một kẻ thành công như Kim Taehyung, hắn dám đảm bảo với em rằng hắn sẽ luôn làm việc thiện, làm một người tốt sao? Truyện được đăng trên trang chính thức của WATTPAD @liahkim_n

liahkim 7 chương
CẠM BẪY TÌNH THÙ 3.8K
CẠM BẪY TÌNH THÙ

“Chúng ta kết hôn đi.” “Anh, anh đùa tôi sao?” “Tôi và anh kết hôn là chuyện không thể xảy ra.”“Tôi cũng không rảnh trêu đùa cô.”“Tôi, tôi không…” “Cô không có quyền phản đối.”“Lê Thành Dương, tôi không muốn kết hôn với anh, nể tình ngày bé chúng ta từng quen biết nhau mà tha cho tôi đi, đừng ép tôi…”Một chút dịu dàng trong đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức tan biến khi nghe cô nói ‘Ngày bé từng quen biết nhau’, ngón tay nâng lên thô bạo gạt phăng cánh tay cô.“Tôi đã nói rồi, cô không có quyền phản đối.”“Lê Thành Dương!”“Cô không muốn gả cho tôi bởi vì cô cho rằng tôi là hung thủ hại c.hết Hoàng Nguyên đúng không?” Không phủ nhận chính là thừa nhận. “Cô trách tôi, hận tôi như vậy là đủ rồi.” Đôi môi mỏng như có như không nhếch lên một nụ cười nham hiểm, ngón tay thon dài vuốt ve mái tóc rồi nhẹ nhàng vén gọn ra sau gáy, bờ môi phong tình ghé vào tai thổi một hơi khiến cô rùng mình. “Chúng ta cùng chơi một trò chơi đi... trò chơi tình ái.”“Phan Thanh Nhàn, cô phải nhớ kỹ, trong cuộc hôn nhân này không có tình yêu, chỉ có thù hận, vậy nên hai chúng ta chỉ có thể hận nhau đến c.hết, ai động lòng trước là kẻ thua cuộc.”   “Ngoan, trò chơi chính thức bắt đầu.”

Như Hoa 55 chương
TRĂNG VỠ GIỮA LÒNG BIỂN KHƠI 5.2K
TRĂNG VỠ GIỮA LÒNG BIỂN KHƠI

[Preview] “Gia Linh, tôi về rồi!” “Luật sư Lý, giữa chúng ta…” “Đi nào.” Ngồi vào trong xe, Gia Linh nhìn chằm chằm anh hồi lâu mới nhàn nhạt lên tiếng: “Lý Viên Kiệt, anh có ý gì?” “Em hỏi tôi có ý gì? Chẳng phải vừa rồi tôi đã nói rõ trước mặt bố em rồi sao.” “Luật sư Lý, tôi và anh không có quan hệ gì cả, phiền anh từ nay về sau đừng có tùy tiện nói bậy bạ trước mặt bố tôi.” Khóe môi Kiệt cong lên nở một nụ cười giễu cợt, giọng nói hờ hững nhưng nặng nề đánh trúng tâm can cô: “Ngủ với nhau một lần không được tính là có quan hệ hửm?!” Ánh mắt cô trở nên ảm đạm, bàn tay đặt trên đầu gối không tự chủ mà nắm chặt, cánh môi anh đào khẽ cười lạnh: “Chúng ta đều là người trưởng thành, xảy ra tình một đêm là chuyện bình thường, không cần phải chịu trách nhiệm. Chẳng lẽ luật sư Lý… không dám chơi?” Anh nhướng mày, cười nhạt: “Sao em lại nghĩ người không dám chơi là tôi?” “Ừ thì cứ cho là anh dám chơi đi. Có điều, tôi tin người có nhiều kinh nghiệm như luật sư Lý đây sẽ dễ dàng quên đi chuyện xảy ra đêm hôm đó thôi. Anh nên biết điều một chút, đừng có gây rắc rối cho tôi. Cảm ơn.” Cô nói xong liền muốn mở cửa bước xuống xe, không muốn ngồi đây đón nhận ánh nhìn sắc như dao của người đàn ông này nữa. Kiệt vội túm lấy cổ tay cô, nheo mắt, gằn giọng: “Đàm Gia Linh, đêm đó tôi không dùng bảo hộ!” “Tôi uống thuốc rồi.” “Tôi không tận mắt nhìn thấy thì làm sao tin em được!” Gia Linh chán nản, nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh. “Vậy anh muốn thế nào?” Trong bóng tối, đôi mắt sắc bén của anh giống hệt như một con sư tử đang lăm le con mồi của mình, đôi môi mỏng hơi mím lại: “Muốn chịu trách nhiệm với em!” “Ha ha ha! Luật sư Lý, chẳng lẽ mỗi lần anh chơi gái xong đều chạy theo người ta muốn chịu trách nhiệm như vậy sao?” “Không! Tôi chỉ chịu trách nhiệm với một mình em! Em là người đầu tiên.” “...” “Ba tháng, qua ba tháng tôi đưa em đi kiểm tra. Nếu không có, tôi sẽ không làm phiền em, sẽ không đòi chịu trách nhiệm với em nữa, như vậy có được không?” … Trong nhà vệ sinh của một khách sạn 5 sao, Gia Linh đang ngồi trên bồn cầu, tay cầm chặt que thử thai hai vạch đỏ chói, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mềm mại run run không tự chủ được mà cắn một cái thật sâu. Một lần liền trúng. Không biết là ông trời quá ưu ái cô hay là quá hận cô nên mới trêu đùa cô như vậy! Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô bật dậy muốn bẻ đôi cái que thử thai, không thể để người đàn ông đó nhìn thấy thứ này, nếu không sẽ bị anh ta đưa đi bệnh viện kiểm tra xem mình có thai hay không. Chỉ là lúc này cửa đột nhiên bị một lực mạnh đẩy ra, Kiệt lao tới nắm cổ tay cô, giật lấy que thử thai trên tay, nhìn thấy hai vạch đỏ, khuôn mặt anh chẳng có chút gì là kinh ngạc và sửng sốt như những người đàn ông khác, có vẻ như anh ta đã sớm đoán trước được kết quả sẽ như vậy. Trong mắt anh hiện lên một nét cười nhạt, nhìn cô đầy thâm ý: “Xem đi, đến ông trời cũng muốn tôi chịu trách nhiệm với em đấy.” “Vô duyên, trả lại đây.” Nhanh như cắt, Kiệt đem que thử thai bỏ vào trong túi áo, trầm giọng nói: “Ra ngoài đi, chúng ta nói chuyện.” “Tôi không có gì để nói với anh cả!” Cô cất bước muốn đi ra khỏi phòng liền bị Kiệt giơ tay chặn lại, ánh mắt sắc bén quét qua vùng bụng phẳng lì. “Em đang mang con của tôi đấy! Đừng có bướng.” Cơ thể cô thoáng cứng đờ, khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối vốn có dần dần trở nên rõ ràng, cực kỳ bình tĩnh nói: “Luật sư Lý, anh yên tâm đi, tôi sẽ không dùng đứa bé này trói buộc anh, cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh. Tôi sẽ đến bệnh viện phá bỏ, còn chuyện bố của nó là ai, tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời.” Chỉ là phản ứng của Kiệt nằm ngoài dự đoán của cô, khuôn mặt anh tuấn bỗng chuyển hóa lạnh lùng đến đáng sợ, mười ngón tay bóp chặt bờ vai mảnh khảnh của cô, giọng nói trầm khàn lạnh lẽo như lưỡi dao cứa vào da thịt: “Đàm Gia Linh, em dám động đến con tôi thử xem?!”

Như Hoa 50 chương
Vẫn Tìm Thấy Anh 1.6K
Vẫn Tìm Thấy Anh

Truyện thuộc tác giả Chanh Chanh !

chanhchanh 26 chương
Một Đời Chồng 755
Một Đời Chồng

Truyện thuộc tác giả Trúc Hà ! Mong mọi người ủng hộ ạ !

trucha 20 chương
HÀO MÔN CHI ÁI 1K
HÀO MÔN CHI ÁI

Trailer“…Trong căn nhà trang trọng với nội thất đều là đồ thượng hạng, giọng nói uất ức của cô gái vang lên:- KHÔNG! CON KHÔNG ĐỒNG Ý! BA BẢO CON PHẢI GẢ CHO 1 NGƯỜI ĐÁNG TUỔI BA SAO?Sau câu đấy, là tiếng quát tháo của người đàn ông:- Giai Kỳ, bao nhiêu tuổi có quan trọng không? Quan trọng là Phương Gia là danh tộc giàu có, con gả vào đấy có thể xem có chút uỷ khuất nhưng sẽ không thiệt.- Không thiệt? Vậy tại sao ba không gả Doãn Cung Linh đi?Cô ta vừa nghe nói vậy cũng vội chen vào:- GIAI KỲ! Mày đừng có thoái thác trách nhiệm cho tao.Liễu Dung sau đó cũng nói:- Cung Linh không gả được, con bé đã có hôn ước rồi.- Trước giờ không thấy dì nhắc đến hôn ước nào, sao mới xảy ra chuyện lại xuất hiện 1 cái hôn ước vậy dì Dung.?Khi ấy, Doãn Dương Đức bực bội quát lên:- KHÔNG TRANH CÃI NHIỀU NỮA! Ba đã quyết rồi, cũng đã nói với bên nhà họ Phương là sẽ gả nhị tiểu thư của Doãn gia, họ cũng chấp thuận rồi!Doãn Giai Kỳ dương đôi mắt đỏ ngàu uất ức nhìn những người có mặt ở đây:- Nói vậy là ngay từ đầu tôi đã không có lựa chọn rồi phải không? Gả tôi cho Phương Gia chỉ là thông báo chứ không phải hỏi ý kiến?!!- Mày đâu đến lượt để Doãn gia hỏi ý kiến, việc trọng trước giờ đều là ba sẽ quyết? Giai Kỳ, mày được sinh ra là người nhà họ Doãn, từ bé đã sống trong vinh hoa của Doãn Gia, cũng nên biết đảm nhận trách nhiệm.- Được! Vậy để hôm nay tôi nói rõ 1 lượt cho tất cả biết. Sự tồn tại của Doãn Giai Kỳ tôi ngày hôm nay không phải là khởi nguồn từ việc báo ân của Doãn Gia các người sao?Doãn Dương Đức nghe vậy cũng sửng sốt rồi quát:- HỖN XƯỢC! Sinh mày, nuôi mày lớn đến chừng này, cơm ăn không cần lo, quần áo mặc không để thiếu, giờ mày lại lôi chuyện cũ ra để nhắc nhở ba mày sao? Năm đó nếu tao không đưa bà ấy về, thì bà ấy còn không có nổi chốn dung thân, cơm ngày không đủ bữa, CÀNG KHÔNG CÓ MÀY NGÀY HÔM NAY!Doãn Giai Kỳ bật cười thành tiếng, hốc mắt đã cay nồng lên ép tuyến lệ trào ra ngoài:- Phải! Nhưng những điều Doãn Giai Kỳ tôi nhận được không phải đều là mượn ân tình cứu mạng của mẹ dành cho ba sao? Năm đó nếu ba không cương quyết đủ lời để đưa mẹ vào Doãn gia, thì chắc gì đã có 1 Doãn Giai Kỳ ngày hôm nay ĐỂ CHO CÁC NGƯỜI CHÈN ÉP, LÀM VẬT HY SINH! Nếu đã nói trách nhiệm của người nhà Doãn gia, TẠI SAO LẠI LÀ TÔI MÀ KHÔNG PHẢI CÁC NGƯỜI?!- Chèn ép?! Doãn gia gặp chuyện, mày là người của Doãn gia nên có trách nhiệm không phải sao? Chẳng qua chỉ là gả mày cho 1 người hơi chênh lệch tuổi tác, còn Phương Gia giàu có nhiều đời, mày vào đấy cũng là sung sướng rồi. Giờ mày ăn nói như vậy, có phải là quá ích kỷ không nghĩ đến đại sự?- Có phải trong mắt ba, sự dạy dỗ mà ba dành cho tôi rất thất bại hay không?- MÀY….!Liễu Dung lúc này thêm vào:- Giai Kỳ, con không muốn gả cũng được, nhưng tình hình Doãn Gia bây giờ, ta e Quốc Ấn ở bên Mỹ cũng khó có thể tiếp tục.Cô nghe vậy liền sửng sốt nhìn sang bà ta, ánh mắt của Liễu Dung chứa đầy ẩn ý như trong câu nói. Giai Kỳ trầm mặc nhìn lần lượt từng người họ mà uất hận khẽ gật đầu. Giọng của cô nghẹn lại chứa đựng tất cả mọi kìm nén, chỉ có nước mắt là không ngừng chảy ra. Gương mặt xinh đẹp vừa quật cường lại vừa có sự mỏng manh yếu đuối đến đáng thương:- Được! Tôi đồng ý gả, nhưng đến hôm nay phải vạch rõ mọi chuyện. Năm xưa mẹ tôi là Mẫn Lan vì cứu ông mà không quản tính mạng, ông đưa bà ấy về Doãn Gia, cho bà ấy có 1 mái nhà để báo ân nhưng bà ấy lại cũng vì ông mà sinh con đẻ cái, an phận thủ thường với cái kiếp chung chồng, bị ngược mà không dám oán, trước giờ chưa 1 tiếng trách hận thì đã qua đời. Suy cho cùng, Doãn gia vẫn là nợ bà ấy. Chị em tôi - Doãn Giai Kỳ và Doãn Quốc Ấn được sinh ra trong gia đình này, chính là mượn ơn cứu mạng của mẹ, nhiều năm qua cố làm hài lòng gia đình các người, mặc dù bị các người đối xử không khác gì người làm trong nhà, nhưng nửa chữ chúng tôi cũng không kêu than, coi như làm việc đổi lấy ăn mặc, suy cho cùng vẫn là chúng tôi không nợ gì các người. Doãn Giai Kỳ và Doãn Quốc Ấn là con của ân nhân đã cứu mạng Doãn gia, những gì mà chúng tôi nhận được từ Doãn gia là BÁO ÂN CHỨ KHÔNG PHẢI BAN ÂN. Ngày hôm nay, Giai Kỳ tôi vì Doãn Gia đồng ý gả cho người đáng tuổi ba mình để cứu nhà họ Doãn. Lần này, DOÃN GIA CÁC NGƯỜI NỢ TÔI 1 ÂN TÌNH, NHẤT ĐỊNH PHẢI LẤY VIỆC CHĂM LO DOÃN QUỐC ẤN CHÍNH LÀ BÁO ĐÁP!*********Ngày cô bị đuổi khỏi Phương Gia, trời mưa tầm tã, Doãn Giai Kỳ đứng trước cánh cổng sắt lớn trạm khắc hoa văn tinh xảo rất lâu, lâu đến mức cả người cô trong chiếc váy trắng ướt lũn như 1 tờ giấy nát ngâm nước, cuối cùng chỉ đanh quay đầu rời đi.Nói là gả cho Phương gia nhưng thực chất chỉ đem thân sang không, không hình thức cũng không danh phận, để giờ đây cô đi giữa lòng mưa quả thực chỉ là 1 con mèo hoang không nhà, không cửa.Doãn Giai Kỳ nhìn thấy 1 căn nhà sập sệ bị bỏ hoang, lại khẽ cười nhạt 1 cái rồi đi vào đó, tiến đến đống rơm trải ra mà ngồi xuống rồi co chân lại vòng tay ôm lấy. Tiết trời mang theo hơi lạnh ùa vào, bao trùm lấy 1 thân thể đã úng nước đến nhàu nát cả tâm hồn, cả người Giai Kỳ run nhẹ lên 1 đợt, tiếng xuýt xoa rất nhỏ, sau đó cô gục mặt xuống đầu gối mình rồi thiếp đi lúc nào.Chỉ cho đến khi bên tai nghe được giọng nói:- Chà, nhà chúng ta nay có khách sao?Giai Kỳ giật mình tỉnh dậy ngước mặt lên, là vài gã đàn ông vô gia cư ăn mặc nhếch nhác đi vào, cô vội vàng đứng dậy:- Xin lỗi! Tôi không biết đây là chỗ của các người!Nói rồi, cô định rời đi thì liền bị bọn chúng chặn lại:- Ây! Đây có phải là nhị tiểu thư của Doãn gia không?- Không nhầm đi đâu được, mặc 1 chiếc váy bẩn ướt cũng xinh đẹp thế này mà.Giai Kỳ có 1 chút run sợ tránh sang phía khác:- Xin lỗi, tôi sẽ đi ngay!Nhưng xem ra bọn chúng không hề có nhã ý để cô đi, hiếm khi Doãn gia hết thời, giờ tất nhiên bọn chúng cũng chẳng còn kiêng dè:- Hiếm khi Doãn tiểu thư hạ mình đến đây, chúng ta phải tiếp đón cho tốt!Lời vừa dứt, 1 tên mãng phu liền đẩy cô ngã xuống đống rơm, sau đó 3 tên vẻ mặt gian tà trên môi là nụ cười nham nhở từng bước tiến đến gần.Giai Kỳ kinh sợ thụt lùi lại phía sau:- Các người muốn làm gì?- Chỉ là muốn giúp Doãn tiểu thư vui vẻ 1 chút thôi!Nói rồi, 1 tên lao đến ôm chầm lấy cô, Giai Kỳ liền dùng chân đạp vào người hắn, khiến tên đấy ngã văng ra. 1 tên khác thấy thế liền bước tới vung tay tát cô 1 cái rất mạnh làm Giai Kỳ ngã nằm xuống. Cảm giác toàn thân đã ngấm lạnh, nhận thêm cú đánh này khiến mọi thứ trong tầm mắt cô trở nên trao đảo.Đến thời điểm này, cô không còn sức nữa rồi, ngay cả khóc cũng không còn sức nữa. Cái gì mà Nhị tiểu thư nhà họ Doãn, trước chỉ là huyễn hào, giờ chỉ là mộng cũ.Vào lúc gần như cô đã đành phó mặc, thì 1 bóng người cao lớn từ bên ngoài đi vào, rất nhanh túm từng tên lôi ra đá bay, giọng nói thất thanh của bọn chúng vang lên:- Nghiêm thiếu gia! Xin tha mạng!Doãn Giai Kỳ chống tay xuống đất mà ngồi lên, ánh sáng từ bên ngoài đi qua cửa hắt lên tấm lưng rộng lớn của người đàn ông ấy, làm tầm nhìn của cô bị loá mờ.Chỉ khi anh từng bước đến gần, chậm rãi ngồi xuống trước mặt cô, giọng nói trầm đều vang lên:- Không ngờ Doãn tiểu thư cũng có ngày này, còn đứng lên được không?Ngũ quan trên gương mặt anh, từng đường nét khắc hoạ rất rõ, lông mày đen rậm, phượng mâu ma mị, sống mũi cao thẳng, bờ môi phong tình. Ngày hôm đấy, là lần đầu tiên cô cùng Nghiêm Quân Hạo gặp gỡ, anh ngược dòng ánh sáng mà đến đỡ lấy cuộc đời đang không ngừng rơi xuống của cô.…..”

nguyennhatthuong 40 chương
Giông Trong Tâm, Tình Trong Mắt 1.2K
Giông Trong Tâm, Tình Trong Mắt

TrailerTiếng đế giày nện xuống sàn gạch bóng loáng vang lên nhưng âm thanh “cộp,cộp” rồi bất chợt dừng lại trước 1 cánh cửa mà đưa tay lên gõ “cốc, cốc”:⁃ Báo cáo, K25 “Nhạn” theo lệnh điều động đã có mặt!Sau câu đấy, giọng nói của người đàn ông trung tuổi bên trong truyền ra:⁃ Vào đi!Cánh cửa được mở ra, bước vào là dáng người thon gọn của 1 cô gái với gương mặt xinh đẹp đến mê mẩn phải mạnh.Cô đi lại phía người đàn ông trong quân phục màu xanh mà nghiêm mình tay chào quân đội.⁃ K25 “Nhạn” đã sẵn sàng tiếp nhận nhiệm vụ!Người đàn ông khẽ gật đầu 1 cái rồi đi lại bàn làm việc của mình, lấy trong tập tài liệu ra 1 bức ảnh để lên bàn mà nói:⁃ Nhiệm vụ mật, cấp trên hạ lệnh cho cô tiếp cận người này vì nghi ngờ anh ta có liên quan đến 1 đường dây buôn vũ khí xuyên quốc giaCô tiến lại gần, đưa tay cầm bức ảnh lên, người đàn ông ở trong đấy cũng còn khá trẻ, ăn bận vest Tây sang trọng, đặc biệt gương mặt mang vài phần cuốn hút, từng đường nét như được tạo ra từ nghệ nhân tài giỏi, rất khó để thấy được 1 khuyết điểm nào.⁃ Thông tin về anh ta?⁃ Vũ Khải Huy, 35 tuổi, sở hữu khối tài sản đồ sộ. Hiện là Chủ tịch của khách sạn 5 sao bậc nhất ở tỉnh D - Ngự Thiên. Bên cạnh đó cũng nắm trong tay 1 số bất động sản, nhà hàng, quán bar. Sức ảnh hưởng của anh ta cũng có phần liên quan đến kinh tế nước nhà, thế nên nhiệm vụ này cần phải bí mật, không được để lộ sơ hở. Nếu như bị nghi ngờ, lập tức rút khỏi. Chuyên án này khá nghiêm trọng, tránh bứt dây động rừng.⁃ Tôi nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ!Ông ta nghe vậy hài lòng gật đầu, với những thành tích đã lập được, ông khá là tin tưởng với quân của mình chỉ là ông không bao giờ ngờ được, có những chuyện luôn nằm ngoài dự tính. Sau đó lấy ra 1 phong thư rồi đưa cho cô:⁃ Đây là vé máy bay bay đến tỉnh D vào sáng mai, cấp trên đã chuẩn bị sẵn rồi. Tất cả mọi chi phí dù là ăn ở trong nhiệm vụ lần này sẽ được Bộ chi trả nên cô không cần phải lăn tăn điều gì.Cô nhận lấy phong thư rồi khẽ mỉm cười:⁃ Chỉ sợ họ không chịu được độ chi tiêu của tôi thôi.⁃ Đừng lo, hoàn thành nhiệm vụ cô xứng đáng được nhiều hơn thế nữa.⁃ Vậy được, nếu không còn gì tôi trở về để chuẩn bị.⁃ Để đảm bảo an toàn trên Bộ sẽ phái thêm 1 người đến hỗ trợ cô. Quá trình hoạt động vẫn luôn sử dụng biệt danh “Nhạn”.Cô nghe vậy khẽ gật đầu:⁃ Cảm ơn!Nói rồi, cô cũng quay người trở ra ngoài nhưng đi đến cửa thì ông ta lại lên tiếng:⁃ Đông Nghi!Cô sau đó cũng khựng bước mà ngoái mặt lại nhìn, ông ta tiếp lời:⁃ Xong nhiệm vụ này tôi sẽ kiến nghị lên trên thăng quân hàm cho cô. Mặc dù không được công khai, nhưng ít ra cũng là sự động viên cho thành tích mà cô đã nỗ lực lập được.Đông Nghi nghe vậy chỉ khẽ cười 1 cái rồi quay đi, có vẻ như việc mà cấp trên cô vừa nói đối với cô chẳng quan trọng. Ngày cô chính thức ở trong ngành, trải qua những đợt huấn luyện, cô đơn thuần chỉ là muốn tìm ra kẻ đã sát hại ba mẹ mình. Có chức có phận cũng được, mà không cũng được, cô không hề để tâm đến.******Khách sạn Ngự ThiênHôm nay quan khách ở đây đông đúc đứng quây lại ở phòng ăn, Đông Nghi kéo chiếc vali bước vào quầy lễ tân nhận phòng rồi tiện miệng hỏi:⁃ Hôm nay ở đây, có chuyện gì vậy?Nghe thế, nữ lễ tân liền niềm nở trả lời:⁃ À, hôm nay Chủ tịch của chúng tôi đích thân xuống bếp để trổ tài nấu nướng ngay trước mặt Quan khách cho mọi người cùng thưởng thức miễn phí đấy ạ!⁃ Vậy sao?⁃ Dạ, nếu Quý khách có thời gian hãy lại đó thử. Chủ tịch của chúng tôi rất ít khi mới xuống bếp, nhưng anh ấy thật sự nấu rất ngon!Đông Nghi nghe vậy mỉm cười gật đầu, sau đó kéo theo hành lý của mình đi lại phía phòng ăn.1 mùi hương thơm thoảng lan toả cả không gian, tiếng mỡ rán xèo xèo vang lên kích thích dạ dày, cô buông chiếc vali ra rồi len qua đám người đấy mà tiến lên phía trước.Trước mắt lúc này là 1 bàn bếp di động được trải dài, trên đó vô vàn gia vị và thực phẩm, thứ đáng nhìn hơn vẫn là người đàn ông trong chiếc áo sơmi cùng quần âu có quân thêm 1 chiếc tạp dề, gương mặt chuẩn tỉ lệ vàng khiến bao cô gái ở đây cũng chăm chú nhìn.Cái dáng vẻ nghiêm túc làm việc, ánh mắt mang vài phần tâm huyết, bàn tay dẻo dai liên tục chuyển động, dường như anh không quan tâm đến tất cả người đang ở đi, bản thân như rơi vào 1 thế giới của riêng mình. Cẩn thận từng chút hoàn thiện và bày biện ra món ăn đẹp mắt.Quan khách lúc này không ngừng trầm trồ:⁃ Thơm quá!⁃ Anh ấy khéo tay thật, nhìn thôi đã thấy ngon mắt rồi, ăn vào chắc không cưỡng lại được mất!⁃ Cực phẩm như vậy đã xuống bếp nấu thì đắng cay, mặn ngọt thế nào nhất định tao cũng sẽ ăn ngon.Lúc này, Vũ Khải Huy - Chủ tịch của khách sạn 5 sao bậc nhất này lại nhàn nhã cởi chiếc tạp dề ra, không nói 1 lời nào nữa mà quay đi.Nhưng lúc đấy, Đông Nghi bước đến nhìn món ăn mà anh vừa làm xong lên tiếng:⁃ Nếu không nhầm thì đây là Pie bò Wagyu Anh, 1 phần của nó được bán với giá 15.900 USD. Mặc dù là tôi chưa thử nhưng tôi có thể chắc vị của nó không thể giống được với so với Đầu bếp ở đó làm ra được. Nhìn bề mặt của thịt bò là thấy thời gian nướng thịt lâu hơn khiến thịt sẽ dai hơn và không còn giữ lại được mùi vị đặc trưng của nó.Câu nói ấy khiến anh bỗng khựng bước, sau đó quay người lại nhìn hướng thẳng đến cô, mà Đông Nghi cũng không ngần ngại đối mặt với anh khẽ cười:⁃ Nếu anh đã chọn việc nấu ăn trước mọi người như vậy chắc không tự ái khi có người ý kiến về món ăn của mình chứ?Anh nhìn cô 1 hồi, sau đó vẫn không nói gì mà đi lại, đưa tay cắt 1 miếng nhỏ mà đưa lên miệng mình ăn thử. Quả thật Đông Nghi nói không sai, bò có phần dai và mất đi mùi vị gốc của nó.Anh buông dĩa xuống bàn sau đấy bình thản cầm cái đia đó gạt luôn món ăn đấy vào thẳng thùng rác khiến mọi người ở đây tròn mắt. Nhất là sau khi nghe cô nói cái giá của nó càng khiến họ cảm thấy tiếc nuối.Huy lúc này cũng quay người đi, anh tiện với lấy tờ giấy mà lau bàn tay của mình.Người trợ lý của anh vội vàng theo sau chân:⁃ Chủ tịch, anh đừng để ý đến lời của cô ta, người như cô ta làm sao hiểu được những thứ này.Huy đưa tờ giấy vừa lau cho trợ lý của mình cầm, nét mặt vẫn bình thản tiến về phía trước:⁃ Người mà chỉ nhìn qua là biết sai sót ở đâu, dám lên tiếng chỉ ra nó thì không phải tầm thường. Điều tra cô ta xem đến đây với mục đích gì!⁃ Tôi biết rồi, tôi sẽ làm ngay!Ps: Câu chuyện này viết bằng trí tưởng tượng cá nhân, không đụng đến bất cứ tổ chức chính quyền nào. Nó hoàn toàn là hư cấu và rất hư cấu nên chúng ta đọc để thư giãn chứ không phải soi mói so sánh với thực tế.CE nghĩ thế nào nếu nữ 9 là cảnh sát đặc vụ còn nam 9 lại là ông trùm đột lốt 1 doanh nhân?Ngày mai trong nhóm sẽ lên chap đầu tiên, phí vào vẫn 50 kha nhé mng. Mng vào sớm hưởng quyền lợi sớm đc đọc luôn ngoại truyện ko phải chờ đợi như bên ngoài.Trong nhóm thì đầy đủ gia vị, chém hoa quả các loại luôn, lại có ngày 2c trong tuần nữa, ngại j ko vào.

nguyennhatthuong 36 chương
Trái Tim Phản Nghịch 2.1K
Trái Tim Phản Nghịch

Cuối thập niên 90, danh tộc Kim Lương ở tỉnh C nổi tiếng với nghề chế tạo hương gia truyền.Thương hiệu được biết đến rộng rãi trên cả nước, thời kỳ ấy danh tộc Kim Lương thuộc bậc giàu có nhất tỉnh C.1 buổi tối cuối thập niên 90, trong căn biệt thự được thiết kế toàn bộ bằng gỗ, tiếng cãi vã của 2 người đàn ông vang lớn:- ANH QUỐC, ANH ĐÚNG LÀ CỐ CHẤP!- TÔI ĐÃ NÓI RỒI, KHÔNG THAY ĐỔI BẤT CỨ THỨ GÌ.- ANH LÚC NÀO CŨNG NGHĨ CHO BẢN THÂN, ANH CÓ NGHĨ CHO TÔI KHÔNG?“XOẢNG” âm thanh của chiếc ly sứ bị gạt xuống sàn vỡ tan tành, sự ồn ào vọng xuống bên dưới nhà, bé gái 6 tuổi có gương mặt xinh xắn bụ bẫm nghe được âm thanh cũng hiếu kỳ chạy lên trên lầu. Thấy vậy, người phụ nữ ở cùng con bé liền vội đuổi theo:- Nhã Nhã, đừng lên đó!Con bé không vì lời đấy mà dừng chân, còn đáp lại:- Dì Cẩm, người đàn ông đó là ai vậy? Tại sao lại đến đây cãi nhau với ba con?- Dì cũng không biết nữa, có thể là khách hàng làm ăn của ba con! Nhã Nhã, nghe lời dì, ngoan ngồi 1 chỗ đi.- Không được, dì không nghe thấy có tiếng đổ vỡ sao? Con phải lên xem ba con có bị thương không.Vừa nói, con bé vẫn vừa chạy thoắn thoắt lên trên, khiến Hạ Cẩm cũng không kịp đuổi theo.Cho đến khi con bé chạy đến trước 1 căn phòng cánh cửa mở hé, nó đưa tay đẩy cửa ra:- Baba, có chuyện gì…..Còn chưa nói hết, ánh mắt con bé đã trợn tròn lên với vẻ kinh hãi, in sâu dưới đáy đôi đồng tử sáng trong veo ấy là ba noz nằm gục trên sàn với vũng máu, bên cạnh là người đàn ông đang quay lưng lại phía nó, trên tay gã vẫn cầm chắc con dao dính máu đang nhỏ từng giọt xuống sàn.Gã ta nghe tiếng con bé liền quay người lại nhìn, khoảnh khắc đó con bé cũng bị 1 bàn tay ôm lấy bế chạy đi, gã ta thấy vậy liền vội đuổi theo.Hạ Cẩm ôm chắc con bé, đôi chân vừa lạnh vừa run nhưng vẫn cắm đầu chạy xuống nhà. Khi ấy, từ bên ngoài tràn vào 1 đám người bịt mặt, trên tay lăm lăm con dao, gặp kẻ nào liền đâm ch…ết kẻ đấy, mọi thứ nhanh đến mức không ai kịp kêu la.Hạ Cẩm nhìn quanh 4 phía đang hỗn loạn, cô ta sau đó vội vàng bế con bé chạy ra phía vườn sau nhà, rồi dừng lại ở 1 bãi cỏ trống. Hạ Cẩm cúi xuống mò mẫm vài lần rồi liền túm được 1 mảng cỏ, cô ta liền nhâc lên. Ở bên dưới có 1 ô hầm nhỏ, Hạ Cẩm vội vàng đưa con bé xuống dưới, sau đó cũng vội vàng nhảy xuống theo rồi đóng nắp hầm lại.Khi ấy, con bé vẫn con run rẩy lên tiếng:- Di Cẩm….ba con….Lời đến đó, Hạ Cẩm liền lấy tay bịt miệng con bé lại, sau đó cô ta ôm chặt lấy Nhã Nhã, ngửa mặt nhìn lên trên nắp hầm mà nói:- Nhã Nhã! Không được nói gì!Lúc này, ở bên trên có tiếg bước chân người dồn dập vang rõ dần, sau đó dừng lại ở vị trí cửa hầm, giọng nói vang lên:- Rõ ràng thấy bọn chúng chạy ra sau này mà.- LỤC TÌM BẰNG ĐƯỢC CHO TAO! TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ KẺ NÀO SỐNG SÓT!Âm thanh nội lực gằn lên khiến Hạ Cẩm và cả con bé đều phải giật nảy, cả 2 người họ ở bên dưới hầm cứ căng mắt nhìn lên cửa hầm mặc dù đã đóng kín.Sau 1 hồi những tiếng bước chân dồn dập qua lại, lúc này 1 giọng nói vang lên:- Không tìm thấy 2 đứa kia, nhưng bắt được người này.Sau đó, gã đàn ông thô bạo lôi kéo 1 người phụ nữ ăn mặc quý phái đi đến rồi đẩy ngã xuống đất.- Ahhh!Người phụ nữ kêu lên 1 tiếng, thanh giọng lập tức khiến đứa bé bên dưới tầng hầm liền nhận ra, nó vùng vẫy muốn trèo lên nhưng Hạ Cẩm dùng sức bịt chặt miệng con bé giữ lại.Trong bóng tối, không thấy rõ gương mặt nhưng cảm nhận được từng đợt nước mắt đang ồ ạt chảy ra trong câm lặng.Khi ấy, ở trên nắp hầm, người phụ nữ quý phái toát ra 1 mùi hương thơm dịu nhẹ, bà khẽ ngước mặt nhìn lên bóng người đàn ông đang đứng chắn trước mặt mình mà lên tiếng:- Là anh…?…..tại sao lại làm vậy với gia đình tôi?Giọng nói ồm ồm vang lên:- Muốn trách thì trách chồng cô ép tôi phải dùng cách này. Kim Khuê, ân tình cuối cùng của tôi là cho cô cùng xuống bên dưới đoàn tụ với gia đình mình.- CHU…..Chỉ mới kịp thốt lên 1 từ vậy, đường dao sắc bén đã rạch ngang cổ, máu bắn ra, Võ Kim Khuê đổ người trên nền cỏ, mắt mở to, cả người vẫn còn giật vài cơn, huyết thổ khoé miệng, bờ môi cứ mấp máy mãi 1 chữ “CHU” sau đó bất động vẫn chẳng kịp nhắm mắt.Máu thấm qua lớp cỏ, len vào khe cửa hầm mà nhỏ từ giọt rớt xuống, trong bóng tối không thể nhận ra được thứ chất lỏng ấy nhưng mùi tanh nồng đặc trưng cũng đủ khiến 2 con người ở bên dưới đang run bần bật lên. Hạ Cẩm không kìm được nước mắt, nhưng vẫn cố nén lại những tiếng nấc của bản thân, vòng tay cũng ôm chặt lấy Kim Nhã cho dù con bé đang cào cấu vào da thịt cô muốn vùng ra.Khi xác định được Kim Khuê đã chết, gã đàn ông kia cũng quay người đi:- Thu dọn những thứ cần thiết, sau đó phóng hoả xử lý sạch sẽ đi.Đêm hôm đấy, 1 ngọn lửa lớn nuốt trọn căn biệt thự sang trọng, khi người dân xung quanh phát hiện thì tất cả đã chìm trong biển lửa không còn cứu vãn được.Đội chữa cháy mất hàng giờ đồng hồ mới có thể khống chế được ngọn lửa, khi đã dập tắt nó, tất cả chỉ còn là 1 đống tàn tro. Toàn bộ trên dưới danh tộc Kim Lương đã cháy đen đến mức không còn phân biệt được đâu là người, đâu là vật.Sự việc sau đó được kết luận, chỉ là 1 tai nạn hi hữu nhưng để lại hậu quả vô cùng thương tâm.****Vài ngày sau, tại 1 trại trẻ mồ côi, trong khoảng sân rộng lớn khi mà những đứa trẻ đang nô đùa với nhau, thì cách đó không xa 1 cô bé ngồi thu mình bên gốc cây cổ thụ, tách biệt với đám trẻ kia.Khi ấy, 1 bé gái cũng chừng 6 tuổi tiến lại, trên môi nở 1 nụ cười tươi rói mà lên tiếng:- Xin chào, mình là Chu An Chi!Cái tên được nói ra lại thu hút sự chú ý của cô bé, nó từ từ ngẩng mặt nhìn lên, ánh nhìn đỏ ngàu khoét sâu lên gương mặt của Chu An Chi, dường như trong cái đôi đồng tử ấy là những hình ảnh kinh hoàng vẫn đang cuồn cuộn tái hiện từng giây.An Chi thấy cô bé cứ nhìn mình chằm chằm lại ngồi xuống bên cạnh:- Cậu tên là gì?Lúc này, cô bé mới hời hợt trả lời:- Lương Kim Nhã!- Kim Nhã, sao cậu không ra kia chơi cùng các bạn?- Không thích!An Chi nhìn cô bé lại nở 1 nụ cười tươi tắn, túm lấy tay Kim Nhã kéo đứng lên:- Không sao, mình ở đây chơi cùng với cậu.Kim Nhã vẻ mấy không thích, liền đẩy An Chi ra:- Không cần!Chỉ là An Chi không vì điều đó mà giận dỗi, ngược lại nó còn tiến đến túm tay Kim Nhã rồi kéo đi:- Đi, mình dẫn cậu đến bí mật của mình!Kim Nhã mới đầu còn cố vùng vằng, nhưng sau đó thấy An Chi không chịu buông nên cũng đành miễn cưỡng thuận theo.An Chi dẫn cô bé đi lên tầng thượng, kéo lại phía ban công hướng ra 1 con sông lớn, sau đó ấn Kim Nhã ngồi bệt xuống rồi nó cũng yên vị ngay bên cạnh:- Được rồi đấy, cậu hét thử đi!Kim Nhã không hiểu ý con bé là gì, nhưng cũng chẳng để tâm đến nên không đáp lại. Thấy vậy An Chi lại lên tiếng:- Ahhhh! Sau này lớn lên, tôi nhất định sẽ cho các người sáng mắt.Nghe vậy, Kim Nhã mới nhìn sang An Chi, ánh mắt tò mò muốn biết điều An Chi vừa nói là gì, nhưng tuyệt nhiên lại không hỏi.An Chi thấy vậy lại nhìn qua Kim Nhã rồi hỏi:- Kim Nhã, sao cậu lại vào đây?Nghe vậy, những hình ảnh trước đó lại tái hiện về, cả người Kim Nhã run lên, ánh mắt đỏ ngàu nổi tia máu mà nói 1 cách trong oán hận:- Ba mẹ không còn!An Chi nghe thế ánh mắt rũ xuống buồn bã:- Vậy sao? Cậu thật đáng thương! Còn mình, có ba nhưng ông ấy không nhận mình.Kim Nhã nghe vậy nhìn sang An Chi:- Tại sao?- Mẹ mình nói do mẹ mình có xuất thân thấp kém, hơn nữa việc sinh ra mình chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Lúc mẹ mình và ba mình qua lại, thì ông ấy đã có gia đình rồi. Họ không chấp nhận, nên mẹ chỉ đành tự nuôi mình, nhưng sức khoẻ mẹ mình yếu lắm, sinh mình xong càng yếu hơn. Sau khi mẹ mình mất, thì mình được đưa vào đây.- Hận ông ấy sao?An Chi gật đầu 1 cái:- Vì ông ấy nên mẹ mình mới bị bệnh! Thế nên sau này, mình phải lớn thật nhanh, nhất định phải học giỏi rồi quay lại cái nhà đấy, cho họ biết rằng việc coi thường mẹ con mình sẽ trả giá như thế nào.- Tôi cũng vậy! Nhất định sẽ khiến đám người đó phải trả giá.An Chi nghe thế lại quay sang Kim Nhã mà cười:- Vậy Kim Nhã, chúng ta sau này hãy cùng nhau làm nhé. Phải khiến cho những người tổn thương chúng ta trả giá.Kim Nhã gật đầu 1 cái, từ ngày hôm đó 2 đứa trẻ ở độ tuổi đáng lẽ hồn nhiên ngây thơ, nhưng lại nuôi trong mình những ước vọng trịu nặng.*****3 năm sauTrong căn biệt thự phương Tây xa hoa, 1 người đàn bà ăn mặc tầm thường vội tiến vào bên trong căn phòng khách sang trọng.Đi lại phía người phụ nữ ăn bận quý phái mà ghé vào tai thì thầm:- Bà chủ! Người của chúng ta nói đã tìm thấy tung tích đứa con gái của Mỹ Lan rồi. Nó đang sống ở trại trẻ mồ côi Thiện An.Nghe vậy, ánh mắt người phụ nữ được xem là bà chủ kia liền ánh lên 1 tia sắc lẹm, sau đó đanh giọng mà nói:- Xử lý nó đi, tránh sau này gây hậu quả lớn!- Vâng!Cũng trong đêm đấy, trại trẻ Thiện An bất ngờ bị bốc cháy, sự việc xảy ra khi tất cả mọi người đang yên giấc nên không ai kịp trở tay.Duy chỉ có lúc đấy, An Chi nửa đêm dậy đi vệ sinh, vì sợ 1 mình nên kéo theo cả Kim Nhã đi cùng.Cả 2 đứa bé lúc đấy đã phát hiện có kẻ lạ mặt lẻn vào trại trẻ, vô tình nghe được cuộc nói chuyện của đám người đó, mới biết bọn chúng đến là muốn thủ tiêu An Chi.Con bé biết vậy liền quay sang nói với Kim Nhã:- Nhã, cậu mau đi tìm người giúp đi, để tớ ở lại giữ chân bọn chúng!- Không được! Người bọn chúng tìm là cậu, như vậy nguy hiểm lắm.- Chính vì người bọn chúng tìm là mình, nên mình mới có thể giữ chân được. Cậu mau đi nhanh lên, xong quay lại sớm cứu mình.Kim Nhã vốn không hề muốn, nhưng An Chi cương quyết đẩy đi, sau đó còn tự mình lộ diện để dụ đám kia.Kim Nhã sau đó cũng đành cắm đầu cắm cổ chạy đi tìm kiếm sự giúp đỡ, chỉ là khi quay trở lại, Thiện An đã chìm trong biển lửa giống như căn nhà của Kim Nhã 3 năm trước.Người dân xung quanh dập lửa không kịp, khi đội chữa cháy đến tất cả cũng đã bị thiêu rụi hoàn toàn.Kim Nhã đứng trước ngọn lửa lớn ấy mà gào khóc, thảm cảnh năm xưa tiếp tục hiện rõ trong những ánh lửa vàng rực. Tiềm thức của Kim Nhã 1 ngày 1 khắc sâu vào tâm hận 1 họ Chu.Khi ấy, 1 người phụ nữ có mái tóc dài xoã che đi 1 bên gương mặt, len vào trong đám đông tiến lại gần Kim Nhã rồi kéo con bé đi lại 1 góc khuất người mà ngồi xuống trước mặt nó:- Kim Nhã!Con bé nhìn thấy người phụ nữ ấy liền sửng sốt:- Dì Cẩm, dì còn sống sao?- Kim Nhã, nghe dì nói đây! Bắt đầu từ bây giờ, con chính là Chu An Chi, con gái của Chu Quang Lẫm. Nhớ chưa?- Dì Cẩm….tại sao…?Hạ Cẩm khi ấy đưa tay vén 1 bên mái tóc của mình, nửa gương mặt với vết sẹo bỏng lớn co rúm da thịt lộ ra khiến Kim Nhã cũng kinh sợ.- Kim Nhã! Năm đó, dì bất chấp tất cả để bảo vệ con, đưa con đến Thiện An, chính là đợi 1 ngày con có thể báo thù cho cả gia tộc. Mặc dù không có bằng chứng nhưng dì đã điều tra được, người đàn ông họ Chu năm đó chính là Chu Quang Lẫm, ba của An Chi. Sau khi hắn sát hạt gia đình ta, đã ăn cắp công thức chế tạo hương của ba con đem về làm của hắn. An Chi, con là huyết mạch duy nhất của nhà họ Lương, con nhất định phải lấy lại tất cả.Kim Nhã nghe vậy sửng sốt mà thụt lùi lại, thấy vậy Hạ Cẩm liền túm tay con bé giữ chặt:- Kim Nhã, chẳng phải con và An Chi là bạn tốt sao? Giờ Thiện An đã bị thiêu rụi, không 1 ai qua khỏi, không 1 ai biết mặt An Chi như thế nào. Đây là cơ hội tốt để con có thể trả thù cho gia đình mình, cũng là trả thù cho An Chi. Dì sẽ giúp con bước chân vào nhà họ Chu.Kim Nhã thất thần nhìn chằm chằm Cẩm Hạ, toàn thân con bé nóng rực lên như đang bị chính ngọn lửa thiêu đốt, tay, chân, tứ chi và cả tiềm thức đều chìm trong 1 biển hận rực cháy.Sáng sớm ngày hôm sau, khi ngọn lửa được dập tắt, đội chữa cháy phát hiện 1 bé gái bị ngất ở bên ngoài trại trẻ không xa, cả người lem luốc bám đen. Sau 1 hồi đánh thức, bé gái mới tỉnh dậy.- Cháu gái, cháu không sao chứ? Tại sao cháu lại ở đây?Bé gái vẻ mặt vẫn còn kinh sợ nhìn mọi người rồi lại nhìn về phía trại trẻ đã cháy rụi mà chỉ tay về phía đó.Thấy vậy, 1 đồng chí lại hỏi:- Cháu ở trong trại trẻ Thiện An sao?Con bé gật đầu 1 cái, đồng chi kia tiếp tục hỏi:- Cháu tên gì? Làm sao cháu thoát ra được?Ánh mắt con bé dần dần trở nên đỏ hoe, khoét sâu vào đống tàn trò lớn kia mà thất thần nói với chất giọng run rẩy:- Cháu tên là Chu An Chi! Đêm qua, trước khi Thiện An bị bốc cháy, bạn cháu là Kim Nhã đã gọi cháu dậy rủ đi vệ sinh, khi quay trở lại, thấy 1 đám người lạ đang phóng hoả. Kim Nhã đã bảo cháu đi tìm người giúp, còn cậu ấy ở lại giữ chân đám người đó…..nhưng không ngờ…..lúc cháu quay lại….Nói đến đấy, con bé lại khóc nấc lên, thấy vậy mọi người cũng không hỏi nữa:- Được rồi, để chú đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra! Cháu có người quen nào không?Nó mếu máo gật đầu 1 cái, đồng chí kia lại hỏi:- Ai?Chu An Chi lặng người đi 1 hồi, sau đó mới có thể lên tiếng:- Ba cháu….Chu Quang Lẫm!Bắt đầu từ ngày hôm ấy, 1 kế hoạch trả thù được tỉ mỉ dựng lên.12 năm sau đó, Chu Quang Lẫm đón đứa con gái riêng của mình về nhà, không đơn thuần là vì trách nhiệm máu mủ, mà Chu An Chi trở về cũng không đơn thuần là làm 1 đứa con gái của ông ta.Ân oán của bọn họ đã trong 1 vòng xoáy của biển máu sóng lửa, chỉ là không ngờ lần trở về này còn kéo cô vào thứ tình cảm gọi là nghiệt duyên - với người anh trai quốc dân bất đắc dĩ CHU NHẬT MINH.Ân oán của bọn họ - yêu hận tình thù - đời trước đời sau - cũng chỉ là 1 giấc mộng giữa năm tháng hư ảo.

nguyennhatthuong 45 chương
Ta chỉ gả cho chàng 475
Ta chỉ gả cho chàng

“Ta chỉ gả cho chàng” là câu chuyện về tình yêu của một quận chúa và võ tướng. Quận chúa xinh đẹp Kiều Vân tình cờ được võ tướng điển trai Nhật Minh cứu ở chợ và Kiều Vân si mê Nhật Minh. Nàng bất chấp tất cả để theo đuổi Nhật Minh. Truyện thu hút bởi những tình tiết hài hước và lãng mạn.

nguyenthuhang 12 chương
Mộ Tình 481
Mộ Tình

Nữ chính là bác sĩ ngoại khoa. Nam chính là bác sĩ pháp y. Cả hai được cấp trên điều đến một vùng núi kì lạ thực hiện công tác do thiếu hụt nhân lực. Liệu cuộc tình này có suôn sẻ hay không? Nếu tò mò thì vào xem rồi đánh giá cho tui nhá!!

Ph Linh 6 chương
''Hứa nhé''' 44
''Hứa nhé'''

 Giữa  những núi rừng mênh mông ấy lại có những bước đi đầy mệt mỏi của chàng thanh thiếu niên mới tuổi đôi mươi  vẫn cố gắng bước tiếp. Bỗng anh ta đứng lại, đôi mắt hướng về phía trước bắt gặp một cô nhóc. Đôi mắt  đầy tuyệt vọng bây giờ lại được thắp sáng  bởi một cô bé. Cô nhóc chạp 3 tuổi, với mái tóc xoăn ngắn mặc chiếc váy màu trắng. Đêm chưa tan hẳn, mọi thứ vẫn chìm trong làn sương mù. Những tia nắng sáng lọt qua đám mây chiếu vào nơi này, những ngọn gió làm bay tóc em. Chính thiên thần tóc xoăn ấy đã thổi bay những tàn dư của việc đi nhiều ngày của chàng trai. Cô bé đi những bước  đi nhỏ, tiền gần về chàng trai.  Tiếng nói phát ra từ đôi môi nhỏ của em:  - Anh thật sự có hạnh phúc không?

Dan 1 chương
Mùa thu của tôi là em 51
Mùa thu của tôi là em

Tôn Thiết Phàm là một hotboy trong mắt bao cô gái, anh là con trai của chủ tịch tập đoàn Tôn Gia, với tính cách lạnh lùng, học giỏi, đẹp trai ba năm liên tiếp anh luôn giữ vị trí đứng đầu trong làng hotboy của trường. Sở thích của anh là chơi bóng rổ. Trong một lần đi ăn cơm khách với ba mẹ, anh gặp phải Uy Tiều Mễ, một cô gái có thân hình trắng trẻo và vô cùng xinh đẹp, nhỏ hơn anh 2 tuổi, cô là con gái của đối tác lớn công ty bố anh và cũng là em gái bạn thân anh - Uy Khả Vũ. Từ lúc đó, anh đem lòng yêu say đắm Khả Vy nhưng không ai biết. Câu chuyện tình yêu của họ như thế nào thì cùng vào truyện nha

Linh Phương 1 chương
Nam Chính Không Theo Nguyên Tác. 183
Nam Chính Không Theo Nguyên Tác.

Tác phẩm: Nam Chính Không Theo Nguyên Tác. Thể loại:  Ngôn tình, xuyên văn, cùng làm ruộng, quan hệ vợ chồng trá hình, cùng nhau lớn lên, chữa lành. Lâm Minh Hà chết sau đó xuyên vào thế giới của cuốn tiểu thuyết Ánh Sáng Của Chàng Hoa, sống dưới thân phận người vợ đầu tiên của nam chính, kết cục của người này vô cùng thảm hại. May mắn khi xuyên vào cô được quyền hoạt động thoải mái mà không bị ràng buộc, chỉ là không được phép xen vào tuyến tình cảm của nam nữ chính. Chứng kiến cuộc sống khốn khổ của nam chính lúc nhỏ, Lâm Minh Hà quyết định thay vì làm vợ cô sẽ thành chị gái của nam chính, nào ngờ nam chính không đi theo nguyên tác, ánh mắt nhìn cô rất khác thường khiến Lâm Minh Hà sợi hãi. Nam chính không đi theo nguyên tác cô sẽ chết! Tóm một câu: Thỉnh nam chính ngươi hãy đi theo nguyên tác đi, ta chỉ muốn làm chị gái của ngươi mà thôi, ngươi đừng xem ta là vợ ta sẽ chết đó! ---Lịch đăng chương mỗi ngày trừ chủ nhật.

An Ca 4 chương
Chung Phòng Cách Vách 2.3K
Chung Phòng Cách Vách

    Tên truyện: CHUNG PHÒNG CÁCH VÁCH Tác giả: Hoàng Vân Di Thể loại: Tình yêu học đường Mùa hạ thường có những tia nắng thật gay gắt , nóng đến bỏng da, còn có tiếng ve kêu râm ran cả một khung trời.  Có dòng sông xanh hiền hòa, là nơi tắm mát tâm hồn trẻ thơ vào những buổi trưa hè oi bức. Có lũy tre làng rì rào , nghiêng mình trong cơn gió buổi  chiều hạ.  Có cánh đồng lúa mênh mông trải dài như vô tận. Khi nắng tắt, cũng là lúc bọn trẻ  vô tư thả những cánh diều  lên tận trời cao xa , mang theo đó là những ước mơ của một thời thơ ấu non nớt, vô lo vô nghĩ.  Đó chính là ký ức  một thời tuổi thơ của bọn trẻ chúng tôi. Cũng trong những kí ức của năm tháng hồn nhiên  đó ,  tôi đã gặp  được một cậu   thiếu niên trẻ   đang chơi vơi giữa cuộc đời...  

Hoàng Vân Di 60 chương
Tình Cờ Nên Duyên 0
Tình Cờ Nên Duyên

Trong một hôm trời đổ mưa to, Tư Nhã Y đã bị Lục Quân đi xe lao trúng, vì đang bực mình chuyện hợp đồng mình phụ trách bị hủy Tư Nhã Y đã buông lời mắng Lục Quân một tràng. Lục Quân cũng ko ngồi yên bước ngay xuống xe nói về điểm sai của Tư Nhã Y yêu cầu cô xin lỗi mình. Cứ như vậy, hai người không ai nhường ai, Lục Quân không thèm tranh cãi thêm lái xe bỏ đi, Tư Nhã Y bắt xe về nhà. Ngày hôm sau Nhã Y kể lại cho đồng nghiệp nghe trong cơn ấm ức khó chịu, cô không biết anh chính là tổng giám đốc công ty cô đang làm. Một thời gian sau, Lục Quân đi làm đến gần thang máy a bắt gặp Nhã Y, cô và anh nhìn thấy nhau cả hai đều không vui vẻ gì, cô lại không nghĩ anh cũng làm ở công ty mình. Công ty cô làm có 12 tầng nên cô rất ít khi có cơ hội gặp anh. Một hôm nọ cô xuống tầng 1 mua 1 ly cafe vì cô tăng ca liên tục nên cô cần tỉnh táo để tiếp tục công việc , cô bước đi nhanh tránh cô lao công thì không may trượt chân ly cafe bị hắt hết lên người Lục Quân. Cô nhanh chân cúi người xin lỗi nhưng khi ngẩng đầu lên là Lục Quân cô cũng thấy hơi gượng một chút , trợ lý giúp Lục Quân cởi áo, cô nhanh trí vớ lấy cái áo và bảo sẽ giặt và trả lại anh sau đó để lại danh thiếp của mình và nhanh chóng rời đi. Anh nhìn danh thiếp của cô rồi nheo mày và nhanh chóng rời đi. Cứ như vậy bắt đầu câu chuyện ngôn tình đầy trắc trở... có những thời gian thật tốt đẹp của họ bắt đầu.

trangng 0 chương
Ánh Sáng Trong Đêm Đen 598
Ánh Sáng Trong Đêm Đen

Tác giả: Trạm Dừng Trên Biển. Văn án: Nguyễn Thanh Vân, một sinh viên đại học năm hai, nhưng có một thân phận khác là một kẻ diệt lệ quỷ nghiệp dư. Tại sao lại nói là nghiệp dư thì là vì Thanh Vân vốn không thích thú gì với mấy chuyện kinh dị kiểu này. Tất cả là vì thể chất đặc biệt từ nhỏ đã có thể nhìn được lệ quỷ mà Thanh Vân phải học cách để bảo vệ mình. Không giống với những kẻ diệt lệ quỷ khác, Thanh Vân còn có một bí mật khác nữa.

Bình An 860
Bình An

Một người là chàng công tử phong lưu tuyệt đại, một người là nàng tiểu thư thế gia dạn dĩ, phóng khoáng. Lột đi lớp vỏ bọc, giữa thời loạn thế, ai mới có thể giữ vững sơ tâm và tín ngưỡng của mình? “Lòng thiếp có chàng, nhưng lý tưởng và tín ngưỡng thiếp không thể buông tay” - Ngụy Dĩnh “Lòng ta có nàng, mong giữ nàng bình an thanh thản, cũng mong nàng vui vẻ một đời chẳng sầu lo” - Tần Diễn

Ngoc Anh Le 16 chương
Chờ Ngày Hoa Sen Nở Rộ 883
Chờ Ngày Hoa Sen Nở Rộ

Người ta thường nói tháng Sáu là mùa hoa sen nở đẹp nhất trong năm, thế nhưng trong hồ hoa sen của Hữu tướng phủ ngày hôm ấy lại nở rộ một đóa sen trắng yêu kiều, mỹ lệ nhất thế gian, khi đó đang là giữa tháng Năm. Nàng tự đặt tên mình là Tuyết Liên, ý muốn cả một đời này chỉ cần bình an sống qua ngày, nuôi dưỡng đứa nhỏ bé bỏng trên tay nên người, và chờ đợi vị công tử năm ấy cưỡi ngựa đi ngang qua hiên nhà, nói rằng nàng không cần phải chờ đợi nữa. Bởi chiến loạn đã không còn, muôn dân yên vui, thái bình thịnh thế, chàng đã đến để đón nàng về rồi đây. Ngỡ tưởng như mộng cảnh ngọt ngào suốt bao năm qua đã trở thành chỗ dựa duy nhất của nàng sẽ từ từ hóa thành hiện thực, chẳng ngờ số phận đổi thay, con tạo xoay vần, đẩy nàng đến bên hố sâu của tuyệt vọng, mãi mãi chẳng có đường ra. Từ hố sâu trở về với ánh sáng, rồi lại từ hạnh phúc đến chín tầng mây bị hất thẳng xuống vũng lầy nghiệt ngã của số phận. Trong những gian nan gập ghềnh trắc trở đó, nàng đã lựa chọn hóa thành một đóa hoa sen, chôn vùi tuổi xuân thiếu nữ xuống dòng thác chảy trôi của số mệnh, mặc cho thân mình tan rữa trong bùn đất cô liêu. Tuyết Liên, một đường đã bước đi không thể quay trở lại, chúc nàng thượng lộ bình an.

Tửu Ca 11 chương
nụ hôn bisou 75
nụ hôn bisou

Mở đầu câu chuyện cherry là 1 cô gái có ngoại hình xinh đẹp tuy vậy cuộc sống của cô lại rất khó khăn từ bé bố cô đã bỏ lại mẹ con cô để đi theo nhân tình của mình từ đó mẹ là trụ cột gia đình đi Kiếm tiền để nuôi cô và bản thân, ngược lại thì henry lại là 1 đứa trẻ mồ côi được lọt vào mắt xanh của 1 gia đình tài phiệt từ đó ai cũng ghen tị với cuộc sống của anh nhưng họ lại không biết rằng mỗi đêm anh đều phải chứng kiến ​​cảnh bố nuôi hành hạ mẹ và nhiều đêm bố coi anh như là 1 cái bao cát để đánh anh chính vì vậy mà khiến anh càng thêm căm ghét bản thân mình hơn . Cherry và henry là bạn cùng bàn tuy vậy cherry rất ghét henry bởi cô nghĩ anh cũng giống mấy đám nhà giàu kia còn henry thì hay tỏ ra rằng mình không quan tâm đến cô nhưng thật ra anh đã yêu cô từ ánh nhìn đầu tiên         

khnhngc18 2 chương
Từ Bỏ Thôi 0
Từ Bỏ Thôi

Gió vẫn thổi càng ngày càng lạnh khiến Lạc Tranh tỉnh táo hơn cũng đã nín khóc. Ngước mặt lên ngắm nhìn bầu trời đầy sao Lạc Tranh nhớ tới những kỉ niệm đẹp trong quá khứ khi mà ba mẹ cô còn sống, cả nhà ba người hạnh phúc biết bao.Có lẽ từ lúc đầu cô không nên ép buộc anh lấy cô.    

Bangthuongcute 0 chương
HOA NỞ CUỐI ĐƯỜNG 93
HOA NỞ CUỐI ĐƯỜNG

Người xưa quan niệm nữ nhân như một tấm lụa đào mong manh trước gió , tạo hóa ban phụ nữ với chức vụ sinh nở để rồi thế gian ràng buộc họ với chức phận thờ chồng dạy con , điều đó như một mối ràng buộc qua bao đời mà người phụ nữ phải gánh lấy , nhưng liệu thời cuộc có làm đổi dời bản chất của con người , liệu trong thâm tâm những người mang thân phận nữ nhi sẽ thức tỉnh vì chính bản thân họ . "HOA NỞ CUỐI ĐƯỜNG" là một bộ truyện được lấy cảm hứng từ bối cảnh "Hội Đồng xưa ở Việt Nam" mang yếu tố tình cảm tâm lí mãnh liệt và cốt truyện được xây dựng xoay quanh một người phụ nữ Việt Nam trãi qua hỉ nộ ái ố của một đời người . ( tất cả các nhân vật đều là hư cấu , 2 chương đầu tiên sẽ được cập nhật trước 30/8/2023 .)

TiêuThỏ 1 chương
Trở về đầu trang