Thanh Uẩn Tương Ly

Thông tin cá nhân

Giới Thiệu: Mình là Thanh Uẩn Tương Ly !

Cấp người dùng: 8

Số xu hiện tại: 500 Xu

Số xu thưởng: 950 Xu

Cấp tác giả độc quyền: 2

Cấp tác giả tự do: 1


Truyện sáng tác của Thanh Uẩn Tương Ly
Trăng Thanh Trường Mệnh Có Chiếu Người Năm Xưa?

Văn Án: Thể Loại: Nam x Nam, thụ ngang bướng, công mặt dày, hỗ sủng, âm mưu, giang hồ. ***** Giới Thiệu: Công Nghi Lăng có chút rề rà: "Ta chưa từng nghe người đàn bao giờ..." "Thì sao." "Đêm nay chúng ta coi như có duyên, ngươi đàn ta nghe đi." "Ta đàn thì sẽ có người bị thương." Đó là vũ khí của ta. Công Nghi Lăng đắn đo: "Lẽ nào trước đó ngươi học đàn chỉ vì điều này, ngươi không phải có Phá Thương Côn rồi sao?" Học đàn vì điều gì? Vì mẫu thân ta thích, thân phận người có chút đặc biệt từ nhỏ đã đàn giỏi nhưng lại không thường đàn, người thích sáo hơn. Sau này người dạy ta đàn, vì người buồn không biết trút vào đâu, ôm đàn tương tư mãi, lấy việc dạy ta làm niềm vui. "Ngươi muốn nghe cái gì?" "Khúc nào cũng được." Dưới tay áo lan tràn ánh sáng, Lệnh Văn oánh nhuận hiện ra ngón tay dài mảnh nhàn tản nhặt khoan: "Ta biết đàn nhưng không thuộc khúc nào cả.." "Có lần ta và ngươi ở tửu lâu có nghe qua một khúc đàn, ngươi có nhớ không.." Diệu Huyền gật đầu: "Một chút." Y thử đàn, bàn tay Công Nghi Lăng chậm lại có chút kinh ngạc rồi chậm chạp, nói: "Ngươi đàn Trường Tương Tư à?" Diệu Huyền nhàm chán đáp: "Không phải chúng ta vừa nói đến Hạnh Oán Ca Hành sao?" "Vừa rồi, là Trường Tương Tư mà..." Diệu Huyền lại ngậm chữ nửa ngày: "Ta đã nói là không thuộc khúc nào hết mà..." "Thanh Hồn." "Cái gì.." y chỉnh lại tâm trạng đàn khúc Oán Ca Hành. Công Nghi Lăng như ngọc bích xanh lam huyền diệu, ánh sáng kỳ ảo mông lung, mỏng như khói, cánh hoa trên đỉnh đầu nhẹ nhàng lay động, như mưa nhỏ rơi xuống, lại như chìm trong cõi xa xôi nào đó, nhị hồng bay nghiêng, trong lòng núi không biết có điều gì khó hiểu mà đêm hôm vẫn cực kỳ ấm áp, hắn nói: "Thanh Hồn." "Ngươi không nói thì im ngay mà làm việc đi." "Chúng ta đã hai năm ba tháng lẻ tám ngày chưa gặp nhau." "..." "Hai năm ba tháng lẻ tám ngày, ngươi có nhớ ta không..?" Công Nghi Lăng chầm chậm nghiêng đầu hỏi: "Có nhớ ta không?" Diệu Huyền không nhịn được nữa, cho một đạp: "Mẹ bà nhà ngươi."


Truyện đăng tự do của Thanh Uẩn Tương Ly
Ta Và Ngươi Cách Biệt Một Trời Sinh Tử

Thể loại: Nam x Nam, Huyền Huyễn, Ngược, Báo Thù, Âm Mưu, Giả Heo Ăn Thịt Hổ, Thế Thân. "Dù là sinh ly tử biệt ta vẫn mong người khắc bia mộ cho ngươi... là ta." "Có phải ngươi cảm thấy đây là câu chuyện buồn cười không..chúng ta đều lo sợ bản thân nhìn nhầm, ngươi sợ nhìn nhầm ta, cũng sợ ta nhìn nhầm ngươi là người khác." Hắn xoa xoa gương mặt đẫm nước mưa của y: "Ngươi nói không sai, người chết cũng đã chết rồi, không thể sống lại nữa. Còn ngươi... Thanh Hồn sẽ mãi là Thanh Hồn thôi. Ta không dám chắc cho ngươi tình cảm nguyên vẹn không sức mẻ nhưng nhất định có thể cùng ngươi đi qua đêm tàn lạnh buốt nhìn thấy tia sáng nơi bình minh." Lời hứa ngày xưa vẫn còn đó.. Nhưng từ rất lâu ta đã không tin những lời như thế nữa... Au: Thanh Uẩn Tương Ly

Ngọc Vỡ (Hẹn Nhau Mùa Hoa Nở)

Thể loại: Nam x Nam, sinh tử văn, ngược, tam kiếp, huyền huyễn, tiên hiệp, ngược, âm mưu Au: Thanh Uẩn Tương Ly Có người nói khi mùa hoa đỗ quyên nở sẽ về sẽ đến đón ta. Đắm chìm trong hạnh phúc nên ta như quên mất những người lấy mùa hoa làm ước hẹn đều bỏ lỡ. Mà đỗ quyên lại là loài hoa bạc mệnh. Nếu không có tình yêu y làm sao vượt qua? Sợ tình đó mỏng manh như giấy, y đã mất tất cả rồi, vinh hoa, địa vị, sư phụ, người thân, chỉ còn có hắn mà thôi. Mong sau những ân ái triền miên, chúng ta tỉnh lại thứ nhận được không phải lỡ làng, khi lầm lỡ khi tiếc thương. Chúng ta có duyên không nợ, hẹn ngươi khi mùa hoa nở, nơi mà lòng đã lành những tổn thương.    


Bình luận
Trở về đầu trang